Chương 680: Ông đây muốn cô nào chẳng được

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Không lâu sau, Đằng Phi đã quay lại. Chu Bân cười: - Một bữa cơm xa xỉ như vậy, sao cậu ăn nhanh thế? Y ngụ ý rằng, cậu đã dò hỏi kỹ chưa mà đã quay lại. Đằng Phi ngồi xuống, uống một ngụm trà: - Đông người lắm, lầu trên lầu dưới, trong toàn bộ nhà hàng cũng phải đến mấy chục bàn tiệc. Cô nhân viên phục vụ lúc nãy nói không chính xác, không hề có buổi tiệc thứ hai, chỉ có một bữa tiệc tối nay nữa thôi, ngay cả người dẫn chương trình nổi tiếng nhất ở tỉnh, Lưu Hiểu Hiên cũng được mời đến. Nhắc đến Lưu Hiểu Hiên, ngay cả Chu Bân cũng phải nhíu mày. Đằng Phi đột nhiên nhớ ra, trước kia Bí thư Trương đã có tấm ảnh chụp chung với Lưu Hiểu Hiên, quay sang nhìn Bí thư Trương. Chu Bân nói: - Cậu nói mãi vẫn chưa nói đến chuyện quan trọng nhất, rốt cục là ai mở tiệc rượu? Lễ mừng thọ cha của ai? Đằng Phi nói: - Là Bí thư huyện Đạo An, Hoàng Tử Kỳ. Hôm nay cha hắn mừng đại thọ tám mươi tuổi. Người tên Hoàng Tử Kỳ này Trương Nhất Phàm đã từng nghe nói đến, có thể gọi là tay chân thân tín nhất của Ô Dật Long. Về việc khống chế quyền lực, thủ đoạn của người này vô cùng lợi hại, bởi vậy mới có chuyện Chủ tịch huyện Lưu rơi vào tay y, không ngờ không có cách nào phản kháng. Đây chính là nguyên nhân khiến cho Chủ tịch huyện Lưu bí quá hóa liều, nhiều lần đến gặp Bí thư Trương. Anh ta muốn nhờ sự giúp đỡ của Bí thư Trương để thay đổi cục diện ở huyện Đạo An. Không ngờ rằng hôm nay Bí thư Trương lén đến đây, không hề thông báo cho mọi người ở huyện Đạo An. Đằng Phi giải thích: - Vừa rồi trên lầu hai, thiếu chút nữa tôi đụng phải mấy vị lãnh đạo ở thành phố. Vì vậy tôi mới không dám tiếp tục ở đó, sợ bị bọn họ nhận ra, làm bại lộ thân phận. Cậu ta nói Tả Thanh Lâm cũng ở đó, không biết gã có phát hiện ra mình hay không. Trương Nhất Phàm nói: - Chúng ta ăn cơm trước đã. Chu Bân, không phải anh mang theo đồ câu cá sao? Chúng ta tìm một nơi nào đó yên tĩnh để câu cá, tối nay nghỉ lại qua đêm ở đây. Chu Bân trả lời luôn: - Được! Sau khi ăn xong, bốn người liền rời khỏi thị trấn, được Chu Bân dẫn đường, họ đến một hồ nước để câu cá. Lão Trần nói mình không muốn câu cá, ngồi trên xe ngủ. Đằng Phi tuy không câu, nhưng cũng theo sát hai người. Chu Bân thấy Bí thư Trương ngồi xuống như không có chuyện gì, giống như tập trung vào việc câu cá. Chu Bân liền nghĩ thầm, Bí thư Trương đang giả vờ câu cá, thực ra là đang nghĩ đến chuyện câu cá trên bờ! Hắn đang muốn câu một con cá to trong huyện Đạo An này.