Chương 681: Những tấm ảnh

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trương Nhất Phàm ngồi câu cá cách thành đập khoảng chục mét. Chu Bân nhìn hắn câu cả nữa ngày mà không được gì, chỉ có mình là được mấy con. Nhưng Trương Nhất Phàm ngồi ở kia, nhìn như một vị sư đang nhập thiền. Chu Bân liền mỉm cười, - Bí thư Trương, nhìn thấy dáng vẻ của anh khiến tôi nhớ đến một người xưa. Vẻ mặt ngài lúc đó rất giống Khương Thái Công năm xưa thả câu rất có khí phách, không câu trong nước, chỉ câu trên bờ. Trương Nhất Phàm nhìn Chu Bân: - Hôm nay anh đừng hy vọng tôi câu được cá, đến tối dùng cá anh câu được để ăn đấy. Ngay đến Chu Bân cũng đâu có, phải cố lên, cố gắng câu được mấy con cá. Trương Nhất Phàm không nói tiếp, vẻ mặt trầm tư, ánh mắt nhìn thẳng xuống mặt nước. Đằng Phi ngồi ngay bên cạnh hắn, nhìn Bí thư Trương dáng vẻ xuất thần, hắn liền hỏi nhỏ: - Bí thư Trương, sao anh lại thất thần, con cá nhỏ này đã chạy mấy vòng quanh đây rồi? Trương Nhất Phàm lúc này mới bừng tỉnh, rất nhanh đã có con cá trích gần nửa cân nhảy lên mặt nước, bị Trương Nhất Phàm kéo lên, Đằng Phi lập tức chạy tới, gỡ miệng cá khỏi cái móc. - Bí thư Trương cuối cùng cũng câu được một con. Đằng Phi vui vẻ hô lên. Trương Nhất Phàm lắp lại mồi câu, lại bỏ cái móc câu xuống, nói một câu đã có thể đi rồi. Thả câu xuống, hắn liền thở dài: - Tôi rốt cục đã có thể hiểu được, tại sao lại có rất nhiều vị lãnh đạo thích câu cá. Từ trước đến nay tung hoành ở trốn quan trường, lục đục với nhau, có lẽ chỉ ở đây mới có thể cảm thấy yên tĩnh, mới có thể gột sạch tâm trí của họ. Có lẽ, bọn họ nhất định phải dựa vào việc câu cá này để suy ngẫm về bản thân mình. Nhất là những người tuổi đã cao, lại càng thích câu cá. Chu Bân nói: - Tôi thấy Bí thư Trương không cần làm việc này, suy nghĩ của anh đã hơn hẳn những người đó. Quả thật có người câu không phải vì cá, mà còn vì cuộc đời của bọn họ nữa. Trương Nhất Phàm cười nói: - Chủ nhiệm Chu bắt đầu giảng bài. Đang nói, bong bong cá từ dưới nổi lên, Trương Nhất Phàm gọi vội một tiếng: - Ôi! Xem ra hôm nay có thể về sớm một chút rồi. Lần này chắc là cá lớn đây. Sau đó hắn dùng sức kéo mạnh, cần câu không những không bị kéo lên, ngược lại còn bị kéo xuống. Chỉ cảm thấy có một lực rất lớn từ dưới nước truyền đến. Trương Nhất Phàm hai tay nắm chặt cần câu, chỉ thấy có một dòng nước hướng rất nhanh ra xa chạy trốn. Dây câu bị kéo ra xa. Trương Nhất Phàm định dùng sức kéo trở lại, Chu Bân ném cần xuống, chạy tới, - Không cần kéo, không cần kéo, chắc chắn là một con cá lớn. Lúc Chu Bân chạy đến, lực ở dưới nước đã biến mất. Trương Nhất Phàm đang chuẩn bị thu dây, đột nhiên trong nước xuất hiện một vòng xoáy. Bong bóng cá vừa xuất hiện đã biến mất, Chu Bân lập tức giữ chặt dây câu trong tay Trương Nhất Phàm, hai người cùng lúc ra sức. Chu Bân nói: - Đằng Phi, mau lấy lưới đánh cá, chắc chắn đây là một con cá lớn. Vừa mới dứt lời, chỉ nghe thấy phịch một tiếng rất lớn, dây câu bị đứt. Mấy người chỉ còn nhìn thấy bong bóng cá lủi dần, cả đoạn dây câu bị đứt cũng ngày một xa. Chu Bân mắng một tiếng: - Cỏ rác, cái gì mà chất lượng chứ. Cái dây câu này thật là thứ rác rưởi. Trương Nhất Phàm lúc này mới tỉnh táo lại, hắn chỉ cảm thấy sức mạnh dưới nước thật là lớn, nếu mình không khỏe, không chừng đã bị nó lôi xuống nước. Vừa rồi rốt cuộc là loài cá gì vậy? Không ngờ nó lại khỏe đến vậy, thật không thể tin nổi. Chu Bân thở dài nói: - Chắc chắn đây là cá trắm đen lớn nhất cái hồ câu này, đen tuyền, khỏe đến kinh ngạc. Một người không thể kéo được, dù có nắm được trong tay, cũng không chắc là câu được. Y nhìn đoạn dây câu bị đứt, suy đoán. - Trước kia có một ông lão câu cá ở đây, nghe nói bị cá dụ dỗ. May mà có người đến cứu đúng lúc, ông ta mới may mắn thoát khỏi khó khăn. Đằng Phi lè lưỡi: - Thật sự có cá lớn như vậy sao? - Tất nhiên rồi, ở hồ câu này, bỏ không quanh năm, cá trên trăm cân còn có. Loại cá này không thể câu được, cho dù nó có cắn móc, cậu cũng đừng mơ bắt được. Bí thư Trương vừa câu, không chừng cũng là loài cá lớn này. Trương Nhất Phàm nói: - Dây câu cũng đã đứt, có khi đi thôi! Về thị trấn đi. Mọi người lúc này mới cất dọn đồ câu cá, quay trở lại xe. Bốn người đi câu cá trên chiếc Santana của Chu Bân, Trương Nhất Phàm để xe ở nội thành. Chu Bân và Đằng Phi mang đồ để ở cốp phía sau, lão Trần lái xe, Chu Bân và Bí thư Trương ngồi ở phía sau. Chu Bân nói: - Con cá vừa nãy cũng đủ để chúng ta uống hết một bình, cái hồ này có nhiều loại cá, hương vị rất ngon. Bí thư Trương, đồ ăn tối nay, đích thân tôi sẽ nấu. Trương Nhất Phàm cười ha hả nói: - Không ngờ Chủ nhiệm Chu còn biết nấu đồ ăn? Thật không đơn giản. Chu Bân đắc ý gật đầu: - Đó là tay nghề của tôi, đầu bếp của khách sạn chưa chắc đã so được với tôi, chẳng qua là đồ ăn không được nhiều lắm. Trương Nhất Phàm lấy ra điều thuốc, Chu Bân lập tức châm lửa cho hắn, Trương Nhất Phàm nói: - Được rồi, để chúng ta ngồi cùng nhau, kiếm hai bộ bài tú-lơ-khơ, họp một bàn ba đánh bài đi! - Cũng được! Ý này không tồi đâu. Chu Bân lập tức đồng ý. Đằng Phi thầm nghĩ, Chu Bân chắc cũng đã cân nhắc đến ý tứ của lãnh đạo, trong phương diện này, mình tuyệt đối không thể bằng được. Xem ra, trong chốn quan trường này, học thức sâu như biển Hãn Hải, mình phải cố gắng học hỏi Chu Bân mới được.