Chương 711: Anh chụp để đâu

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Từ sau khi sự việc bạo loạn ở xưởng cơ khí huyện Đạo An xảy ra, tinh thần của mọi người ở chốn quan trường Vĩnh Lâm đều căng ra. Ủy ban kỷ luật Khẩn La Mật khua chuông gõ mõ đi điều tra triệt để các cán bộ có liên quan của xưởng cơ giới. Dương Lăng Vân cũng đang tiến hành cải cách hệ thống ở huyện Đạo An. Do đó, cả Đạo An đến thành phố Vĩnh Lâm đều bao trùm không khí căng thẳng. Hoàng Tử Kỳ vừa từ tỉnh thành về, thì nghe được một tin, Bành Trường Chinh chạy lấy người rồi. Hiện nay công an của thành phố Vĩnh Lâm đang truy bắt ông ta. Bành Trường Chinh bỏ trốn, là việc ngoài dự tính của Hoàng Tử Kỳ, Hoàng Tử Kỳ không sốt ruột, lại một lần nữa mở máy tính, ngó xem bên phía Tả Thanh Lâm có phản ứng gì không. Hôm qua chuyển tiền cho gã, tên súc sinh Tả Thanh Lâm này lại không liên lạc được, hòm thư cũng không hồi âm. Hoàng Tử Kỳ ngồi trong thư phòng hút thuốc, hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Hòm thư giống như hồ nước chết, không một chút phản ứng. - Thằng khốn kiếp này Hoàng Tử Kỳ cuối cùng mắng câu, ánh mắt đầy sát khí, người mà hắn chửi là Tả Thanh Lâm, hại cho mình chờ đợi công cốc ba ngày liền, một chút tin tức về gã cũng không có. Đúng lúc đang chuẩn bị ra ngoài, thì điện thoại cuối cùng vang lên. Hoàng Tử Kỳ vui mừng chộp lấy di động - Anh làm trò gì đấy, Tả Thanh Lâm, giờ khi nào vậy, lại còn đùa được! - Tả Thanh Lâm cười hì hì nói: - Người anh em, vất vả rồi, sao phải xấu hổ? Thật sự có phải anh muốn gửi tiền đến. Hoàng Tử Kỳ trong lòng thầm mắng câu, mẹ mày, chú không giả vờ thì sẽ chết!, Sau khi xong y mới nói: - Nói nghiêm túc đi! Rốt cuộc thế nào rồi? Tả Thanh Lâm thản nhiên nói: - Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ có điều nếu anh vận dụng tốt, tự bảo vệ thì tuyệt đối không vấn đề gì, nhưng nếu anh vận dụng không tốt, thì tiếp theo sẽ như tôi thôi, chỉ xem anh có dám làm không? - Nói thế nào? - Người đàn ông sau lưng Lưu Hiểu Hiên, chính là Trương Nhất Phàm. Tả Thanh Lâm gằn từng câu từng chữ nói. - Cái gì? Điếu thuốc trên tay Hoàng Tử Kỳ rơi xuống đất, thế lực sau lưng Lưu Hiểu Hiên, không ngờ là Trương Nhất Phàm sao? Tôi thật là ngu con mẹ nó, không ngờ ảo tưởng mượn tay của Lưu Hiểu Hiên để giúp mình, hoang đường, ngây thơ. Hoàng Tử Kỳ rất muốn cho mình một cái bạt tai, mấy vạn đồng tiền chẳng phải là như nước trôi sao? Nghĩ đến mình không tìm hiểu chi tiết về đối phương, đã ra tay làm bừa, càng ngày càng thiếu kiên nhẫn. Có điều, rất nhanh chóng lại có ý nghĩ khác, hiện ra trong đầu, không ngờ người tình phía sau của Lưu Hiểu Hiên là Trương Nhất Phàm, đây là điều xấu cũng là điều tốt! Trương Nhất Phàm, mày toi rồi! Xem ai độc hơn ai! Tả Thanh Lâm không biết gã đang làm gì, liền hỏi: - Sao thế? Anh không tin tôi à? - Chứng cứ đâu! Hoàng Tử Kỳ nhanh chóng bình tĩnh trở lại, sự việc này chỉ dựa vào mồm nói không được, phải có chứng cứ. Tả Thanh Lâm cười hì hì nói: - Nếu tôi có chứng cứ trong tay, thì còn cần phải vất vả chạy ra nước ngoài à? Hứ, Hoàng Tử Kỳ nổi nóng, mày như thế chẳng phải rõ ràng đang chơi bố mày à? Một câu nói suông, mất bố hơn trăm nghìn.