Chương 712: Cuối cùng có thể thu lưới

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
- Ảnh chụp em để ở đâu? Đưa cho họ đi! Liễu Hải đi đến, nhìn Lưu Hiểu Hiên nói. Lưu Hiểu Hiên nhìn mắt của gã hiểu được một ý nghĩa khác.Cô ta quay đầu, tên kia liền để dao dịch ra một chút, buông lỏng tay che miệng Lưu Hiểu Hiên. Cuối cùng cũng thở được, Lưu Hiểu Hiên thở hổn hển chậm rãi nói: - Ảnh chụp ở ngăn kéo thứ hai tủ quần áo, chìa khóa ở trong túi. Liễu Hải thò tay cầm túi trên ghế sofa, tìm được một chiếc chìa khóa. - Là chiếc này à? Lưu Hiểu Hiên nhìn gã, gật đầu. Liễu Hải tiện tay duỗi ra: - Các anh tự đi tìm đi, cho các anh này! Lời vừa nói dứt, chiếc chìa khóa đó đã bay tới. Tên kia đang giữ Lưu Hiểu Hiên, đang định nói đưa chìa khóa cho y, nhưng y chưa kịp nói, thì chìa khóa đã bay tới trước mắt y. Chìa khóa vừa lóe lên, y theo bản năng hơi luống cuống một chút, chìa khóa bay đến đánh trúng vào mũi y.Ôi…, không ngờ chiếc chìa khóa bé xíu, lại có một lực mạnh như thế. Ngay lúc y thấy mũi đauthì cảm thấy tay bị chặn. Một lực đánh úp, dao găm rơi xuống đất, Liễu Hải liền tung ra một cước, giẫm trúng con dao. Sau đó giơ tay kéo, đưa Lưu Hiểu Hiên thoát khỏi sự khống chế của đối phương. Đồng thời, Liễu Hải nhanh chóng đá ra một phát, nhằm trúng bụng của đối phương, tấn công nhanh như tia chớp, khiến đối phương không có cách nào né tránh. Hơn nữa toàn bộ động tác bình thường như nước chảy mây trôi, không chút nào dừng lại, trong chớp mắt chìa khóa bay đi, trong thời gian ngắn ngủi chưa đầy nửa phút, Liễu Hải đã kết thúc việc đoạt dao cứu người, đánh thương đối phương, lại còn tấn công đối phương vài chiêu. Nếu là người bình thường thì làm sao có thể làm được thế? Lưu Hiểu Hiên ngồi trên ghế sofa, cảm giác giống như nằm mơ. A, đồng thời với tiếng kêu thảm thiết vừa cất lên, bóng dáng của Liễu Hải nhanh chóng đến chỗ tên chuẩn bị chạy. Vừa nãy nhìn thấy trong tay Liễu Hải chiếc chìa khóa bay đi, y cảm thấy không được. Tuyệt đối không nghĩ thân thủ của đối phương lại lợi hại như thế, căn bản không giống người thường phản ứng, theo bản năng, tên này bay qua, đúng lúc Liễu Hải cũng hướng về y gây khó dễ, hai người nửa đường đụng nhau. Liễu Hải đột nhiên nhấc đầu gối, hung hãn đánh vào bụng của đối phương. Nhận một cước không đề phòng , đau đến nỗi tên này toàn thân co rúm lại, lập tức đổ vật xuống đất, ôm bụng đau đớn rên rỉ. Trước sau không đến hai phút, Liễu Hải đã giải quyết xong hai tên khốn kiếp. Lưu Hiểu Hiên vội vàng đứng dậy: - Làm sao bây giờ? Liễu Hải tỏ vẻ rất kiên nhẫn, không chút sốt ruột, lấy còng, còng hai tên. Sau đó quay lại hỏi Lưu Hiểu Hiên: - Em không sao chứ? Lưu Hiểu Hiên vỗ vỗ ngực, có chút sợ hãi. Nhưng cô ta vẫn dũng cảm lắc đầu: - Tôi không sao - Vậy thì em tránh đi một chút, anh gọi người đem hai tên súc sinh này đi. Lưu Hiểu Hiên nghe lời đi vào phòng ngủ, Liễu Hải gọi điện thoại, mấy phút sau, có hai người chạy đến, đem hai tên đi. Đợi sau khi mấy người kia đi khỏi, Liễu Hải mới nói: - Em ra đi, không sao rồi. Nhìn thấy dáng vẻ khổ sở đáng thương của Lưu Hiểu Hiên, Liễu Hải không đành lòng thầm nhủ, chả trách anh đối với Lưu Hiểu Hiên tốt thế, cô bé này có chỗ hơn người, chỉ cần nhìn dáng vẻ cô ta, cũng khiến người ta đau lòng không dứt, ai, chỉ có điều con gái nhiều, cũng nhiều phiền phức, nghĩ đến Bạch Khẩn, Liễu Hải trong lòng có chút đắc ý, nếu mỗi cô gái đều giống như Bạch Khẩn, chịu thua thiệt e rằng chỉ có người khác, mấy tên khốn kiếp tép riu này, ba năm mươi tên, thu dọn họ, tất nhiên sẽ không thành vấn đề với Bạch Khẩn. Gã dặn dò Lưu Hiểu Hiên mấy câu: - Anh nói, em phải cẩn thận một chút, gần đây rất không bình tĩnh. Lưu Hiểu Hiên gật đầu: - Mấy người đó làm thế nào? Cô ta là sợ họ tiết lộ bí mật gì đó, Liễu Hải cười nói: - Hai nhân chứng quan trọng này, anh sẽ đưa đi, tên Hoàng Tử Kỳ kia không phải là người tốt, anh muốn em tránh xa y ra, sau này nhớ chú ý, đừng để mấy tên lòng dạ không tốt đó thừa cơ bắt thóp. Nói đến Hoàng Tử Kỳ, Lưu Hiểu Hiên liền nhớ đến mấy tấm thẻ ngân hàng đó. Từ trong túi trên ghế sofa, đổ ra mấy tấm thẻ ngân hàng của Hoàng Tử Kỳ, đưa cho Liễu Hải: - Đây là lần trước tôi thay ông ta chủ trì tiệc mừng thọ, mấy hôm trước ông ta chuyển cho tôi tiền công, nhiều hơn tầm sáu bảy mươi nghìn. - Nếu là tiền công, thế thì em giữ đi, bọn tham quan này từ trước đến nay không thiếu tiền. Lưu Hiểu Hiên khẽ cắn răng: - Nhưng Hoàng Tử Kỳ… - Y không phải cái gì tốt đẹp, kịch tối nay chính là y đạo diễn, anh đã theo y hơn một tháng nay, do đó khuyên em lúc này phải cẩn thận một chút, họ sẽ điều tra được quan hệ của em và anh Phàm, lợi dụng ảnh chụp để viết bài. Lưu Hiểu Hiên giật mình: - Vậy phải làm sao? Thật không ngờ Hoàng Tử Kỳ là loại người này, Lưu Hiểu Hiên căng thẳng đến mức quả tim nhỏ bé muốn nhảy ra, cô ta vội vàng đưa tấm thẻ giao cho Liễu Hải, Liễu Hải nhìn cô ta một cái, rồi cầm thẻ đi. Mãi đến khi Liễu Hải rời khỏi tầm 10 phút, Lưu Hiểu Hiên vẫn hai tay đặt trên ngực, bộ ngực phập phồng dồn dập không dứt, ảnh chụp, ảnh chụp, mấy tấm ảnh này phải làm sao, cô ta vội vàng chạy vào phòng ngủ.