Chương 797: Sinh nhật vui vẻ

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Ngày sáu tháng mười hai âm lịch, là sinh nhật của Lý Trị Quốc. Thấm thoát, Lý Trị Quốc đã bốn mươi tuổi. Người xưa nói con người nên nghỉ ở tuổi trung niên, nhưng bây giờ trong chốn quan trường, người đàn ông bốn mươi tuổi là một cành hoa. Hơn nữa Lý Trị Quốc đã là cán bộ cấp Cục, cũng có tiếng tăm. Nhưng sinh nhật lần thứ bốn mươi này, ông ta không làm lớn, mà chỉ như một ngày bình thường thôi. Nhưng những người như Đường Vũ, Trần Trí Phú không thể để như thế. Đời người có mấy mốc quan trọng như thế này? Đường Vũ cười và mắng Lý Trị Quốc như vậy. Những người khác ngươi có thể không mời, nhưng Bí thư Trương, Hồ Lôi cùng nnhóm người này, buổi tiệc rượu ngươi cũng muốn từ chối hay sao? Bởi vậy, Lý Trị Quốc cố ý chạy đến Vĩnh Lâm để mời rượu Bí thư Trương. Đương nhiên Trương Nhất Phàm không thể từ chối, hắn chứng kiến Lý Trị Quốc từng bước đi lên, bây giờ Lý Trị Quốc cũng là một trong những thuộc hạ trung thành của mình. Lúc sáu giờ chiều trong ngày sinh nhật, Trương Nhất Phàm hối hả mới đến được thành phố Đông Lâm, từ khi rời khỏi thành phố Đông Lâm, Trương Nhất Phàm chưa hề quay trở lại nơi này. Mấy năm trôi qua, nơi này phồn thịnh hơn trước kia nhiều, những toà nhà cao tầng được dựng lên, làm thay đổi diện mạo mới cho thành phố. Đông Lâm phát triển, và thay đổi từng ngày, so với vài năm trước khác xa rất nhiều. Quả thực, những nơi mà Trương Nhất Phàm đã từng đi qua, Vĩnh Lâm là một nơi tệ nhất. Nền kinh tế Song Giang phồn thịnh nhất, nhưng an ninh kém. Đông Lâm vẫn là một trong những thành phố phát triển. Mấy năm nay, chính phủ đẩy mạnh cải cách, Đông Lâm rất chiếm ưu thế. Tốc độ phát triển của một thành phố, cũng dần dần kéo theo ẩm thực của nơi đó, và khu vui chơi giải trí cũng phát triển. Điều kì lạ chính là, những người trong gia đình Trịnh Chí Tài, rất là náo nhiệt. Thằng nhóc này có tài nghệ nấu nướng , nghe nói đã mở hai nhà hàng chi nhánh. Y dời cửa hàng chính từ Thông Thành đến Đông Lâm, không cần biết thành phố phát triển ra sao, y vẫn kiên định với nghề ẩm thực của mình, không ngừng đổi mới. Trừ lần đó ra, tình hình rất tốt của Nhâm Quốc Đống, hầu như vẫn như cũ có khi còn phát triển, làm cho các khu vui chơi giải trí náo nhiệt lên. Hai người kia, có thể làm cho khu giải trí, ẩm thực thành những sản nghiệp, cũng đủ thấy công sức của bọn họ. Nhưng Trương Nhất Phàm nghe nói, Nhâm Quốc Đống cũng bắt đầu kinh doanh bất động sản, bây giờ ở thành phố Đông Lâm, còn có mấy khu chung cư của bọn họ. Nhưng tối nay, Lý Trị Quốc an bài mọi người ở một khách sạn mới khác – gần lâu đài phun nuớc. Lúc Trương Nhất Phàm nhìn thấy tên này, không thể tin vào mắt mình, lúc hắn nhìn thấy chị Âm ngoáy mông đi ra, mới biết chị Âm cùng Đường Vũ đã đến thành phố Đông Lâm. Nhiều năm rồi, chị Âm vẫn theo Đường Vũ, làm một người phụ nữ phía sau bức rèm sân khấu, hơn nữa nhiều năm không gặp, đầy đặn hơn, có phong thái của một quý bà. Lý Trị Quốc có thể bày tiệc rượu ở đây, cho thấy chị Âm và Đường Vũ vẫn còn dính với nhau. Quả nhiên, lúc Trương Nhất Phàm bước vào, liền nhìn chị Âm với ánh mắt ấm áp. - Ôi, Bí thư Trương hạ cố đến chơi, thật là vinh dự cho kẻ hèn này! Vinh hạnh vinh hạnh! Trương Nhất Phàm cười cười tiếp đón, - Chào chị Âm! Chị Âm đã ba mươi năm sáu, cô nhìn thấy Trương Nhất Phàm, lại rất nhiệt tình, niềm nở. Hồ Lôi ở phía sau reo lên: - Tiện nhân, không nhìn thấy tôi hay sao? Chị Âm quay qua nhìn mắng một câu - Đồ quỷ, tính tình vẫn không thay đổi. Hồ Lôi đi tới, đặt bàn tay to tướng sờ soạn lên mông cô, không chút ngại ngần mà cười ha hả, - Vẫn còn căng lắm. Chị Âm đánh gã một cái, - Không có phép tắc, trước mặt Bí thư Trương cũng làm càn như vậy à. Trương Nhất Phàm ngẩng đầu lên, - Tôi không thấy gì hết đâu. Sau đó hắn đánh giá nhà hàng này, xem ra trong những năm nay chị Âm cũng kiếm được khá nhiều, mới có thể xây nên một nhà hàng lớn như vậy, chắc cũng mất vài triệu! Cũng không biết thằng nhóc Đường Vũ này, có nhúng tay vào không. Trương Nhất Phàm lo lắng nhất chính là các anh em ở phía dưới của mình, trong cái xã hội coi trọng vật chất, dần dần tính tình sẽ trở nên mù quáng kiêu ngạo, tự cao, cuối cùng giống như Tiểu Cảnh. Ô Dật Long đúng là quá đáng khi dễ dãi cho những người này, bọn họ mới dám hung hăng càn quấy, cuối cùng tự diệt vong. Trương Nhất Phàm suy tính trong lòng, khi có cơ hội, phải dạy bảo những người này. Nếu không sự nghiệp mà mình cực cực khổ khổ gầy dựng nên, sẽ dễ bị đổ vỡ. Đối với hiện tượng này, chính mình phải kiên quyết ngăn chặn. Trong phòng riêng, những người có quan hệ thân thiếtvới Lý Trị Quốc đã đến đông đủ, Đường Vũ, Hồ Lôi, Trần Trí Phú, Uông Viễn Dương đều đến cả, còn Tần Xuyên vì còn chút việc nên chưa tới. Hồ Lôi nhìn xung quanh, - Trị Quốc, sao em vợ anh không tới? Như vậy là không nể mặt rồi.