Chương 798: Buổi họp mặt thân mật

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trước tới giờ chị Âm vốn dẻo miệng, làm trong ngành dịch vụ, nếu không có tài ăn nói thì không được. Chị Âm đi đến trước mặt Trương Nhất Phàm, trên đường đi, bỗng nhiên tim đập thình thịch. Chị Âm cũng là một người con gái rất kỳ lạ, hai mươi mấy tuổi kết hôn, sau đó lại ly hôn, giờ lại ở cùng Hồ Lôi. Nhưng cô biết Hồ Lôi chỉ là chơi qua đường, sẽ không có kết quả, cô cũng không vội vàng. Về sau, một lần lúc đám người Trương Nhất Phàm đến ăn cơm ở tòa nhà gần đài phun nước, cô quen biết với Đường Vũ. Lúc ấy, còn có Trần Trí Phú thích cô ấy, nhưng cô thích người kiểu như Đường Vũ hơn. Từ đó về sau, cô trở thành người của Đường Vũ, sống cùng với Đường Vũ cũng không tệ lắm. Ít lâu sau, không ngờ từ một người phụ nữ phong trần, trở thành một quý bà. Dù cô có thay đổi như thế nào, thì với Trương Nhất Phàm, vẫn rất kính trọng, trong lòng rất cảm kích. Đôi khi có chút đùa cợt, đó đều là chuyện không ảnh hưởng đến toàn cục. Mời rượu Trương Nhất Phàm, chị Âm rất toàn ý, Trương Nhất Phàm cũng không khách sáo, dù sao tối nay cũng phải uống cho đã, hắn cụng ly với chị Âm, hai người uống một hơi cạn sạch. Tiếp đó, sau đó chị Âm lại mời Lý Trị Quốc, cùng với mọi ngưới uống một ly, lúc này mới vội vàng cáo từ Dương Bích Kiều bà xã của Lý Trị Quốc không uống rượu, lúc cô ăn được một nửa, cảm thấy ăn cơm với nhiều đàn ông như vậy, cũng thật vô vị, hơn nữa bọn họ nói chuyện công việc, cô cũng không biết nói gì, ăn vội vàng, và rời đi. Dương Mễ đứng lên muốn đi, Hồ Lôi giữ chặt cô, - Cô không được đi, nếu không còn lại mấy người chúng tôi, uống rượu còn có gì là thú vị nữa chứ! Dương Mễ nhìn Trương Nhất Phàm, - Bí thư Trương, anh nói giúp đi, đàn ông ngồi uống rượu với nhau, tôi ở lại cũng chẳng thú vị gì. Trương Nhất Phàm nói: - Vậy cô đi đi! Đừng quan tâm đến gã. Dương Mễ nhìn Hồ Lôi hừ một tiếng, đắc ý mà đi. Trong phòng riêng, chỉ còn lại đám đàn ông. Đường Vũ biết, Trương Nhất Phàm muốn Dương Mễ rời khỏi, chắc là có chuyện muốn nói. Quả thật, Dương Mễ vừa đi, Trương Nhất Phàm liền nhìn mọi người, hỏi thăm tình hình của mọi người. - Gần đây tôi ở Vĩnh Lâm, rất loạn, mọi người đều đã nắm rõ công việc của mình. Viễn Dương, hiện tại anh là Phó chủ tịch thường trực thành phố Đông Lâm, ở Đông Lâm này, anh cũng có quyền lên tiếng. Những người bọn họ bình thường khá buông thả, anh phải giám sát thật tốt. Uông Viễn Dương cầm ly lên, - Cảm ơn Bí thư Trương trọng dụng, tôi sẽ cố gắng hết sức. Trương Nhất Phàm cụng ly với y, uống một ngụm mới nói: - Cuộc bầu cử tiếp theo còn một năm rưỡi, mọi người cứ làm tốt công việc của mình, tranh thủ lập thành tích. Tôi nghĩ đây là một cơ hội tốt choViễn Dương. Uông Viễn Dương hiểu được suy nghĩ của Trương Nhất Phàm, muốn y ở Đông Lâm, làm tốt công tác giám sát. Tranh thủ bầu cử đợt sau, tất cả mọi người có thể tiến bước. Vài người gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý, Trương Nhất Phàm nói xong chuyện chính, hắn liền nhìn Trần Trí Phú. Hiện tại người kém cỏi nhất chắc là ông ấy, lâu như vậy vẫn giữ chức Trưởng phòng, không thể tiến thêm bước nữa, giống như một cái chuông gió treo ở nơi đó. Trương Nhất Phàm biết Trần Trí Phú tuổi đã lớn, cũng không muốn gây sức ép, nhưng hắn vẫn phải quan tâm một chút. - Lão Trần, có phải ông đang nghĩ biện pháp, được điều đến thành phố chiến đấu thêm hai năm rồi nghỉ hưu? Trần Trí Phú có chút ngại ngùng mỉm cười, - Có thể đến thành phố tất nhiên là tốt, vào không được cũng không sao, dù sao hai năm nữa cũng lui về thôi. Tôi thì như vậy rồi, Bí thư Trương đừng có lo lắng nữa. Có thể đi tới hôm nay, tôi đã rất mãn nguyện, ít nhất bây giờ so với thị trấn Liễu Thuỷ mạnh hơn rất nhiều rồi. Trương Nhất Phàm nói: - Ông là cán bộ kỳ cựu, chú ý hình ảnh, đừng đi chung với thằng nhóc Hồ Lôi, cẩn thận chú ý mạng già. Hắn nhìn Uông Viễn Dương, - Chuyện của lão Trần, ông xem có thể giúp đỡ được không? Tạm thời không thể làm gì, lão Trần còn hai năm, ta nghĩ thời gian hai năm, ông sẽ chống đỡ được mà! Uông Viễn Dương đồng ý, việc này giao cho tôi! Trần Trí Phú nói: - Bí thư Trương, cơ hội thì cứ để lại cho người trẻ tuổi đi. Cho tôi trọng trách quá nặng, tôi sợ không đảm nhận nổi. - Ông chính là dễ dàng chịu thua đó, lão Trần. Trương Nhất Phàm nhìn ông, nhớ đến trước kia, ngày mà hai người cùng phấn đấu ở thị trấn Liễu Thuỷ, Trần Trí Phú toàn tâm phối hợp với mình, nếu không Trương Nhất Phàm cũng không cần lao tâm phí sức, đưa ông ta về bên cạnh mình. Trần Trí Phú không nghĩ việc tiến chức là nói dối, chỉ có điều ông ta biết năng lực của mình có hạn, hơn nữa tuổi đã lớn, Có thể tìm một vị trí thoải mái để lăn lộn thêm vài năm, đời làm quan sẽ chấm dứt thôi.