Chương 815: Anh làm mối Diêu Mộ Tình cho Ô Cương nhé

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Cả nhà Ô Dật Long cuối cùng đã về nước, lúc này đã là cuối tháng hai âm lịch, vụ kiện diễn ra hơn một tháng, khiến cả nhà này vô cùng mệt mỏi, tâm sức lao lực quá độ. Một Ô Dật Long tự tin, ngang ngược, vẻ mặt phấn chấn, cũng mất đi lòng hăng hái ban đầu, xem ra hơi chán nản. Hành trình đi Mỹ, đã cho gã cú đả kích rất lớn, cũng khiến gã thấy được sự chênh lệch về bản chất với Trương Nhất Phàm. So sánh hai người, mình chính là thằng nhà quê chưa từng thấy việc đời, ông chủ, nhiều nhất cũng chỉ là vua xứ mù. Hơn nữa gã phát hiện cái trước kia gọi là khí phách của mình, thực ra cũng là khí chất cường đạo, không đẳng cấp gì cả. Do đó, sau khi trở về Vĩnh Lâm, Ô Dật Long đã khiêm tốn hơn. Trương Nhất Phàm dẫn người tiếp đón cho gã, lúc hai người gặp mặt, trước mặt nhiều người như vậy, Ô Dật Long vừa xuống xe đã cúi đầu. - Bí thư Trương! Anh chính là ân nhân cứu mạng của cả gia đình chúng tôi! Trong nháy mắt tất cả mọi người, đều ngẩn người ra, gần hai ba phút mới tỉnh táo trở lại. Trong đầu Ô Cương toàn tiếng ong gong. Hắn? Chẳng phải là anh chàng lần trước gặp ở Mỹ sao? Ô Dật Long nhắc con một câu: -Còn không mau quỳ gối trước Bí thư Trương đi! Trương Nhất Phàm lập tức tiến lên: - Chủ tịch Ô, anh làm gì vậy, trước mặt nhiều người như vậy, để người khác nhìn thấy lại cười. Đưa mắt nhìn, đã có đám người Liễu Hải, Âu Dương Mạc vội vàng đỡ gã dậy: - Chủ tịch thành phố Ô. Vẻ mặt Trương Nhất Phàm nghiêm túc, thề trước mặt mọi người nói: - Bí thư Trương, đại ân đại đức không thể cảm tạ hết được, Ô Dật Long tôi trước kia đã thẹn với anh rồi, từ nay về sau… Vẫn chưa nói xong, Trương Nhất Phàm đã bảo người kéo gã lên xe: - Chủ tịch Ô, có chuyện gì, chúng ta về hãy nói. Trước mặt nhiều người như thế này, người ta sẽ chê cười đấy. Trương Nhất Phàm nói với lái xe: - Lái xe! Về nhà khách Vĩnh Lâm, hôm nay mọi người nghênh đón Chủ tịch thành phố Ô trở về. Những người đằng sau đều là chi chính của Ô Dật Long, mấy người này nhìn thấy màn vừa rồi, ai nấy cũng đều không hiểu sao. Chủ tịch thành phố Ô sao thế? Đám người Tiền Trình cũng ngầm suy nghĩ, chắc lần này Chủ tịch thành phố Ô đã thiệt không ít ở Mỹ. Nếu như không đoán sai, chắc là Bí thư Trương đã ra tay giải vây, lúc này mới khiến Chủ tịch Ô thất thế như vậy. Tên Bí thư Trương này, khả năng thâm sâu! Tiền Trình thầm cân nhắc. Ô Cương cùng mẹ ở trên xe, nó có chút ngỡ ngàng hỏi: - Mẹ, người thanh niên lúc nãy là? - Hắn là Bí thư Thành ủy của Vĩnh Lâm, sao thế? Lần này cô Đổng giúp đỡ chúng ta, chính là bà xã hắn. - Trời ơi. Ô Cương há hốc miệng ra, Hắn chính là Bí thư Thành ủy sao? Vậy thì quyền lực còn lớn hơn cả bố mình sao? - Ô Cương, mẹ nói với con chuyện này Mẹ Ô Cương kéo tay con trai, vừa mở miệng, Ô Cương đã biết bà ấy muốn nói gì rồi. - Mẹ, chuyện của bọn con, mẹ đừng lo, tiểu Vu cũng là người bị hại. Bây giờ con không giúp cô ấy, thì ai giúp? Trong lúc này vứt bỏ cô ấy, con có phải là người nữa không? Mẹ Ô Cương nói: - Mẹ không cần con tuyệt tình như vậy, con có thể an ủi cô ấy trước, đợi cô ấy trải qua cửa ải này, tâm tình tốt lên, con lại từ từ lạnh nhạt với cô ấy là được rồi? Mẹ nghĩ chỉ cần con không chủ động liên lạc với cô ấy. tự cô ấy sẽ hiểu. Ô Cương có chút không tin nhìn vào mẹ mình, không ngờ nhiều năm như vậy, người luôn được mình cho là người quan tâm nhất, yêu mình nhất, lại đối xử như vậy với bạn gái mình. Ô Cương nói: - Mẹ, mẹ thực sự quá tàn nhẫn. - Con này, sao lại nói chuyện như thế này? Mẹ chẳng phải là vì con sao? Ô Cương hơi cáu: - Được rồi, chuyện của con, không cần mẹ lo. Con biết nên làm như thế nào? Tính tình Ô Cương, giống như bố nó, chuyện mình đã quyết định, thì không ai có thể thay đổi được. Mẹ liền thở dài, trong lòng lại có ý khác. Hôm nay là ngày Chủ tịch Ô trở về, con trai gã Ô Cương đã đau khổ, không ngờ sống xót trở về, rất nhiều người thầm vui mừng. Điều này trong lịch sử nước Mỹ, chưa từng có! Hơn nữa thắng kiện, Ô Cương vô tội được thả, một vài người không biết rõ nội tình, cứ âm thầm phấn khởi trong lòng. Đích thân Trương Nhất Phàm ra lệnh, hôm nay vì sự trở về của Chủ tịch thành phố Ô, tiếp đón tẩy trần. Bởi vậy, bữa cơm trưa nay, rất náo nhiệt. Nhưng tay nghề của đầu bếp khách sạn Vĩnh Lâm, thực sự quá kém, bọn họ đang cân nhắc xem có phải là lại diễn lại trò cũ hay không, đến khách sạn bên ngoài gọi thức ăn đến, để ăn. Không ngờ đích thân Chủ tịch Ô đến, trịnh trọng nói với người phụ trách khách sạn nói: - Hôm nay, chúng tôi muốn ăn món ăn chính cống của khách sạn Vĩnh Lâm, các anh cũng không phải lừa gạt, sau này cũng không cần lặp lại trò này nữa. Là như thế nào thì như thế đi, tất cả nên thực sự cầu thị. Người phụ trách khách sạn sửng sốt một lúc lâu, tuy rằng mồm nói được được được, nhưng mà đợi sau khi Chủ tịch Thành phố Ô đi, gã vẫn vuốt đầu đứng ngẩn ở đó. Chủ tịch thành phố Ô trở về từ Mỹ. sao lại thay đổi nhỉ? Trên bàn rượu, Ô Dật Long nâng cốc cảm ơn tất cả mọi người, cảm ơn sự nhiệt tình và quan tâm của bọn họ, cũng cảm ơn sự nhiệt tình hôm nay của bọn họ. Gã nâng cốc lên, chúc mọi người ba ly.