Mặt của Ô Dật Long bỗng xám xịt lại, mẹ nó, bà điên!
Lúc này, ông ta hận không thể cho cô ta ăn cái tát ra, bèn tức giận đá mấy phát.
Cô không nói không bảo cô là câm, thật là mất mặt mà.
- Ô Cương! Đưa mẹ con về đi!
Ô Dật Long bực mình hết sức, hét lên một tiếng. Diêu Mộ Tình nhìn ông ta một cái, rõ ràng có chút hoảng loạn. Trời ơi! Sao lại xảy ra chuyện ầm ĩ như vậy chứ?
-Tôi đi gọi nhân viên phục vụ đến dọn dẹp một chút.
Diêu Mộ Tình vội vội vàng vàng chạy đi.
Ô Cương nhìn thấy ba tức giận như vậy, thầm nói vẫn là ba biết cách đối nhân xử thế, ủng hộ mình và Tiểu Vu một chút, mẹ lại thêm dầu vào lửa, thật là làm người khác phải xấu hổ.
Vì thế anh ta vội vàng kéo mẹ:
- Đi thôi, đừng làm phiền ba và Bí thư Trương uống rượu nữa, chuyện này về nhà hẵng nói được không?
Nhìn thấy vợ mình vẫn chưa chịu đi, Ô Dật Long liền gào lên một tiếng:
- Còn đứng đấy làm gì? Thật là mất mặt mà!
Bà vợ vẻ mặt oan uổng, bị con trai kéo ra ngoài.
Trương Nhất Phàm cười nói:
- Chủ tịch thành phố Ô, đây cũng là chuyện tốt, đừng giận, đừng giận nữa. Nếu cô Diêu chịu đồng ý, tôi thấy cũng là ý tưởng không tồi.
Diêu Mộ Tình đang chuẩn bị ra ngoài, nghe thấy câu này của Trương Nhất Phàm, bà lại quay ngược lại.
Ô Cương kéo mẹ đi rồi, Ô Dật Long nói với những người khác:
- Các anh cũng đi làm việc đi, xem như hôm nay tôi và Bí thư Trương nghỉ phép.
Đám người Tiền Trình nghe thấy lời này, cùng nhau chào tạm biệt Trương Nhất Phàm.
Trưa hôm nay, hai người uống hơn hai bình rượu, Ô Dật Long nói hết ra những oan ức mà mình gặp phải ở Mỹ.
Rất nhiều người đều thích xuất ngoại, tôi thấy nước ngoài có gì tốt chứ?
Nước chúng ta rất tôn trọng người nước ngoài, xem họ như khách quý, mà họ lại xem chúng ta là gì chứ?
Bí thư Trương, hôm nay tôi uống nhiều rồi, nói vài lời than phiền, anh đừng để ý. Tâm trạng lúc đó của tôi tức là không thể rút súng ra, bắn chết hết ngay trên tòa án, mặc kệ chúng là cái thứ gì, tiêu diệt hết là xong.
Nhưng mà tôi không còn cách nào khác!
Chỉ có thể trơ mắt ra nhìn cái đám khốn kiếp ấy, khó xử không biết làm sao, kéo dài thời gian, lần này đến lần khác trêu cợt, khinh bỉ, đả kích người Hoa chúng ta. Tôi đã từng nói, nhắc nhở thế hệ mai sau, vĩnh viễn không thể được di dân qua đấy.
Tôi muốn chúng nó trở thành một người Trung Quốc có cốt cách và khí chất!
Trương Nhất Phàm đang uống rượu, nghe thấy mấy lời nói lộn xộn của Ô Dật Long, thầm nói:
- Lần này ông ta thật sự rất kích động, thiết nghĩ một nhân vật hô mưa gọi gió ở Vĩnh Lâm, đến khi ra nước ngoài, cái gì cũng không làm được.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn con trai và vợ của mình bị khinh rẻ, trong lòng nhất định có một sự thay đổi cực lớn, chỉ mong đây là chuyện tốt, không phải chuyện xấu. Chỉ cần Ô Dật Long hiểu rõ Vĩnh Lâm này là được rồi.
Trương Nhất Phàm nghĩ dù sao thì mình cũng không muốn ở lại Vĩnh Lâm quá lâu, khu vực này sớm muộn cũng sẽ giao cho những người bản địa này quản lý. Có những nơi không phải là nơi để hòa thượng nơi khác đến tụng kinh.
Nghe thấy Ô Dật Long than phiền như vậy, Trương Nhất Phàm nói:
- Chủ tịch thành phố Ô.
- Haiz, đừng xưng hô như vậy. Trước mặt anh, tôi không phải là Chủ tịch thành phố gì cả. Nếu như anh không chê, chúng ta cũng học cách của bọn giang hồ, tục tằn một chút. Tôi lớn hơn nên gọi anh một tiếng lão đệ thế có được không?
Trương Nhất Phàm nâng ly rượu lên:
- Được! Vậy sau này tôi gọi anh là anh Long.
- Nhất Phàm lão đệ, nào! Hôm nay không say không về.
Hai người nâng ly rượu lên, lại một lần nữa no say.
Sau khi uống xong, Trương Nhất Phàm mới nói:
- Anh Long, anh có biết tại sao những người nước ngoài kia đến Trung Quốc chúng ta lại có được đãi ngộ tốt như vậy, mà những người Hoa như chúng ta khi ra ngoài lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt, khinh bỉ không?
Ô Dật Long nói:
- Còn không phải những người ngoại quốc đó cho rằng mình có tiền hay sao, bọn họ phát triển hơn chúng ta, đuôi cũng vểnh cả lên trời. Chúng ta vì muốn thu hút vốn đầu tư từ họ mới xem họ như bảo bối, họ liền cho rằng mình thật sự cao quý.
- Đúng! Cái này thì đúng rồi. Đất nước họ phát triển, họ có tiền, họ là đại gia. Chúng ta nghèo, chúng ta đi làm công cho họ, anh nói xem có mấy ông chủ coi trọng những người làm công chúng ta chứ?
Ô Dật Long nói cũng phải:
- Vậy chúng ta cùng nhau cố gắng, phát triển nền kinh tế của Vĩnh Lâm, của Tỉnh Tương. Để cho đám người nước ngoài bọ họ cũng đến Trung Quốc làm công, để cho họ nhìn thấy được bộ mặt của chúng ta.
Trương Nhất Phàm nâng ly lên:
- Tôi sẽ ghi nhớ lời hôm nay của Chủ tịch Ô, kinh tế của Vĩnh Lâm nằm trong tay của chúng ta. Cho nên chúng ta chỉ có thể thành công, không thể thất bại.
Ô Dật Long và Trương Nhất Phàm cụng ly:
- Tôi Ô Dật Long nhất ngôn cửu đỉnh, nếu sau này Ủy ban nhân dân thành phố không phối hợp làm việc với Thành ủy, nếu Ô Dật Long tôi thay lòng đổi dạ, không nghe theo chỉ thị của lão đệ Nhất Phàm, vậy Ô Dật Long tôi sẽ bị thiên lôi đánh, chết không toàn thây.
Trương Nhất Phàm mừng thầm trong lòng, thầm nói:
- Lần này Ô Dật Long chắc đã bị quy phục rồi, Vĩnh Lâm cũng đã quy phục rồi.
Thế là hắn rất chủ động nâng ly lên muốn uống cùng Ô Dật Long.