Émi ở Song Giang, cô đi đến đâu đều có vệ sĩ đi cùng, người bình thường muốn gặp cô ấy không dễ dàng gì.
Trương Nhất Phàm là một ngoại lệ, vì khi cô đến đại lục Ôn Nhã giới thiệu cô cho Trương Nhất Phàm.
Lúc này, Ôn Nhã đã về lại Mỹ rồi, đã về lại quỹ đạo bình thường của công việc.
Bên kia quan tòa cũng không có cách kiện được, Michael quyết định điều tra bên ngoài. Thậm chí không tiếc thủ đoạn đe dọa, uy ***** để Tiểu Vu khuất phục. Do vướng bận quan tòa, anh ta không có cách nào đi đến công ty xăng dầu Trung Đông, vì thế, Michael không thể không dùng hạ sách này.
Nếu Tiểu Vũ không có Đổng Tiểu Phàm chống đỡ cho cô ta thì sớm đã bị ngã gục rồi. Bây giờ Ô Cương cũng đã về nước, hơn nữa còn nhiều lần điện thoại gọi cô về nước, Tiểu Vũ không sao chịu đồng ý, nhất định muốn sau khi chuyện này có kết quả mới suy nghĩ đến tương lai của mình.
Hơn nữa cô căn bản không hề biết rằng mẹ của Ô Cương sớm đã ở nhà, vì muốn làm mai cho Ô Cương nhưng Ô Cương vẫn chưa chịu đồng ý.
Trương Nhất Phàm đến thành phố Song Giang, Émi đang ở một khách sạn trước mắt là tốt nhất ở thành phố Song Giang —— Khách sạn Hải Thiên.
Nghe Trương Nhất Phàm đến, Émi liền gọi Ôn Nhã đến nghênh đón.
Émi thuê mấy phòng làm việc ở Hải Thiên, tạm thời dùng để xử lý mọi công việc ở Song Giang.
Hai người gặp nhau trong phòng khách, Trương Nhất Phàm nhìn thấy Ôn Nhã, đưa tay ra. Ôn Nhã hơi sửng sốt một chút, hạ giọng nói một câu:
- Dối trá.
Lúc này hai người mới đi vào thang máy, trong thang máy, ánh mắt của Trương Nhất Phàm dừng lại trên cơ thể xinh đẹp của Ôn Nhã:
- Thời gian này mệt lắm phải không?
Ôn Nhã quay đầu nhìn hắn, nói đùa:
- Anh phải bồi thường cho em.
- Bồi thường như thế nào?
Trương Nhất Phàm nghĩ một lúc:
- Buổi tối mời em ăn cơm nhé!
Ôn Nhã mỉm cười không nói gì, thang máy dừng lại, khi Ôn Nhã dẫn Trương Nhất Phàm đến phòng làm việc, Émi đứng dậy bắt tay với Trương Nhất Phàm.
- Anh Nhất Phàm, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến thăm chúng —— tôi vậy.
Émi cười cười, đôi mắt màu xanh lam lộ ra vài nét đáng yêu.
Ôn Nhã ôm văn kiện đứng ở đấy, Trương Nhất Phàm cười nói:
- Chúng ta là bạn bè, chẳng phải sao?
Émi hơi sửng sốt, nhìn Trương Nhất Phàm bật cười, gật đầu nói:
- Cảm ơn, cảm ơn! Tôi rất vui khi nghe anh nói câu này.
Sau đó, cô nói với Ôn Nhã:
- Ôn Nhã, xem ra tối nay chúng ta không phải đau đầu vì không biết ăn gì rồi.
Hai cô gái bật cười, Trương Nhất Phàm nhìn hai người:
- Sao vậy? Chẳng lẽ mấy hôm nay hai người không ăn cơm?
Hai người cười mà không nói, Ôn Nhã ôm văn kiện:
- Tôi đi trước có việc, hai người cứ nói chuyện.
Trước khi đi, cô liếc nhìn Trương Nhất Phàm một cái.
Trương Nhất Phàm gật đầu với cô, sau khi nhìn Ôn Nhã rời khỏi, hắn mới nói:
- Cô Émi, hôm nay tôi đến đây là muốn nói với cô mấy lời quan trọng.
Émi mở to hai mắt nhìn Trương Nhất Phàm. Mái tóc vàng kia từ bên tai rủ xuống, che đi một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn.
Nhìn bộ dạng này của Émi, Trương Nhất Phàm không kìm được nhớ lại vẻ gợi cảm của cô Angelina , có phải Émi có quan hệ máu mủ gì với cô ta không? Tại sao hai người lại giống nhau như vậy?
Émi nhìn thấy Trương Nhất Phàm nhìn mình chằm chằm đến ngẩn ra, cười yếu ớt nói:
- Anh Nhất Phàm, chẳng phải anh có chuyện muốn nói với tôi sao?
Thật ra, Trương Nhất Phàm đang suy nghĩ, mình nói những lời này liệu cô ấy có chấp nhận hay không? Dù sao thì nguồn gốc của Âu Phil và công ty xăng dầu Anh Phi Đặc rất sâu xa.
Hơn nữa hắn còn nghe nói, Michael có ý đang theo đuổi Émi, đây là bí mật đã được công khai.
Nhưng vì để kế hoạch lớn lao của mình có thể được thực hiện thuận lợi, Trương Nhất Phàm đang nghĩ bất kể mình dùng cách nào cũng phải chặt đứt nguồn viện trợ từ nước ngoài của Anh Đặc Phi.
- Bạn của cô anh Michael ở New York đã ***** một du học sinh nữ Trung Quốc, tôi nghĩ cô cũng đã biết chuyện này rồi?
Không ngờ Émi còn bình tĩnh hơn so với tưởng tượng của hắn, cô một chút cũng không cảm thấy bất ngờ:
- Loại người như Michael gây ra những chuyện này là rất bình thường.
Trương Nhất Phàm nhức đầu, do thám hỏi:
- Chẳng lẽ cô không để tâm đến ư?
Émi đột nhiên bật cười:
- Anh Nhất Phàm, anh có ý gì vậy? Tại sao tôi phải để tâm chứ?
- Anh ta không phải vị hôn phu của cô ư?
Trương Nhất Phàm cố ý nói với vẻ nghiêm trọng một chút.
Quả nhiên, Émi làm một động tác bất đắc dĩ:
- Các anh muốn nghĩ sao cũng được, tôi cũng không còn cách nào khác, nhưng mà, vì lợi ích của công ty, có lẽ tôi sẽ lấy anh ta.
Trương Nhất Phàm đột nhiên cảm thấy có chút căng thẳng, lại có chút nuối tiếc. Một cô gái như Émi lại gả cho loại người như Michael quả thực là phí của trời, không thể tin nổi.
Émi nhìn bộ dạng căng thẳng của Trương Nhất Phàm, không kìm được bật cười, đôi mắt xanh chớp chớp vài cái, nói:
- Quan niệm của phương Tây chúng tôi không giống các anh, vì một lợi ích nào đó, có lẽ tôi sẽ đồng ý chuyện đầu cơ này. Đầu cơ thôi mà, anh lo lắng gì chứ?
Ồ!
Quả thực Trương Nhất Phàm có chút không hiểu, không ngờ người phương Tây lại lấy chuyện hôn nhân ra làm trò chơi, cái này cũng có thể đầu cơ sao? Hắn không khỏi cười ngượng ngùng.
- Cô Émi, nếu tôi và công ty Anh Đặc Phi cùng lúc cần sự giúp đỡ của cô, cô sẽ ra tay giúp ai?