Bảy giờ tối, Liễu Hồng lái xe đến đón Trương Nhất Phàm.
Ô Dật Long đã nói rồi, thời gian do Trương Nhất Phàm định, còn địa điểm do y định.
Địa điểm ăn là ở nhà ăn của Cục tài chính.
Nhà ăn Cục tài chính vẫn luôn là nơi chiêu đãi khách riêng của Ô Dật Long, người bình thường làm sao có được điều kiện như thế?
Tiền Trình nghe nói Trương Nhất Phàm sắp đến, liền đoán ngay được thế cục ở Vĩnh Lâm, hoàn toàn thay đổi rồi, ông chủ đã bị Bí thư Trương thuyết phục.
Thế nhưng, việc như thế này, bất luận là xảy ra đối với ai thì người đó cũng đều sẽ chọn cách giải quyết như vậy. Trong sự việc của Ô Cương, Trương Nhất Phàm đã giúp cho Ô Dật Long rất nhiều. Nếu như Ô Dật Long vẫn không vui vẻ, thì y quả thật khiến người ta quá thất vọng rồi.
Khả năng nhìn người của Trương Nhất Phàm có thể xem là rất chính xác. Ít nhất cho đến bây giờ, những người mà hắn sử dụng, đều rất trung thành và tận tâm với hắn. Đây chính là nghệ thuật dùng người mà trước đây ông nội dạy cho hắn.
Ở Vĩnh Lâm đã hơn một năm, đây là lần đầu tiên Trương Nhất Phàm tới ăn cơm ở phòng chiêu đãi Cục tài chính.
Ngoài Ô Dật Long và Tiền Trình ra, những người khác đều không được mời. Trương Nhất Phàm cũng chỉ dẫn theo Liễu Hải.
Liễu Hải xuất hiện, Ô Dật Long liền đoán ra ngay được dụng ý của hắn. Liễu Hải là trợ thủ đắc lực của Bí thư Trương, cũng là trợ thủ duy nhất của hắn ở Vĩnh Lâm, trước mặt Liễu Hải, những người khác đều không là gì.
Hiện tại, trước mắt Liễu Hải chỉ có hai con đường, một là tiếp tục ở lại Vĩnh Lâm, hai là, y đương nhiên cũng có thể chọn được điều đi. Nhưng khi Trương Nhất Phàm đưa y đến buổi hẹn, y đã rõ ý định của đại ca.
Ô Dật Long sau khi bắt tay Trương Nhất Phàm liền quay qua bắt tay Liễu Hải:
- Liễu Cục Trưởng quả không tồi, không tồi!
Liễu Hải nhận thấy tay của Ô Dật Long rất có lực, y cũng nhiệt tình đáp lại. Bốn người vào chỗ ngồi, Tiền Trình nói:
- Tôi đi đón một người.
Ô Dật Long gật gật đầu, Tiền Trình nhìn về phía Trương Nhất Phàm cười, vội vàng ra khỏi phòng.
Khi Trương Nhất Phàm vào phòng, hắn đã quan sát khắp phòng, thấy là Tiền Trình đã biến căn phòng thành lộng lẫy như khách sạn. Nhưng cảm giác thậm chí còn tốt hơn khách sạn. Bên trong là phòng riêng, bên ngoài là đại sảnh, có thể hát karaoke, bên cạnh còn còn một phòng nghỉ.
Tất nhiên, kiểu như thế này, chỉ cần thoáng nhìn là hiểu.
Đang nói chuyện với Ô Dật Long, Tiền Trình đến dắt theo hai cô gái, một người trong đó là Diêu Mộ Tình, còn một cô gái, mặc váy dài màu trắng, Trương Nhất Phàm không nhận ra.
Sự xuất hiện của Diêu Mộ Tình cũng không làm cho Trương Nhất Phàm quá ngạc nhiên. Bởi vì thời gian này, Liễu Hải đã gần như tìm hiểu rất rõ về thân phận của cô. Còn cô gái kia, là nghệ sỹ chính của hộp đêm, vô cùng xinh đẹp. Nghe nói cô hát rất hay, tối nay đặc biệt đến tiếp rượu các vị khách quý.
Tiền Trình không biết có Liễu Hải tới, cho nên chỉ gọi có hai cô.
Lần này nhìn Diêu Mộ Tình, Trương Nhất Phàm đột nhiên cảm thấy, so với Lý Hồng, sắc đẹp của cô vẫn còn thua. Trước đây hắn rất hâm mộ sắc đẹp của Diêu Mộ Hồng, nhưng sau khi có quan hệ tình cảm bí mật với Lý Hồng, Trương Nhất Phàm trở về Vĩnh Lâm, tự nhiên không còn cảm giác hứng thú với bất cứ cô gái nào khác nữa.
Ô Dật Long nói:
- Bí thư Trương, tiểu thư Diêu chính là mỹ nhân đẹp nhất Vĩnh Lâm năm xưa, hôm nay tôi đặc biệt mời cô ấy đến hầu rượu, giúp ngài thêm hứng thú.
Trương Nhất Phàm cười, ánh mắt rất điềm đạm, hoàn toàn không có cái nhìn rực lửa như những người đàn ông bình thường khác khi nhìn thấy con gái đẹp. Chỉ nghe thấy hắn nói giọng bình tĩnh:
- Diêu tiểu thư là công thần có công thu hút đầu tư của Vĩnh Lâm, để cho cô tiếp rượu tôi thật không dám.
Hắn nhìn cô gái ăn mặc rất ***** bên cạnh hỏi:
- Cô gái xinh đẹp này là?
Cô gái lễ độ đứng dậy chào:
- Tôi tên là Tiểu Kỳ, chào Bí thư Trương.
Vốn dĩ tối nay hắn định cùng Ô Dật Long ôn lại chuyện cũ, thế nhưng Ô Dật Long đã sắp xếp bữa ăn như thế này, Trương Nhất Phàm cũng không muốn làm phật lòng ai. Do đó, hai cô gái ngồi xuống, rất tùy ý, cũng không cần ranh giới gì cả.
Ô Dật Long chúc Trương Nhất Phàm một chén nói, Trương Nhất Phàm đi Kinh thành, mọi việc ở Vĩnh Lâm có thể tuyệt đối an tâm giao cho tôi, tôi sẽ nghe theo chỉ thị của ngài, làm cho mọi việc đều gọn gàng, êm xuôi.
Trương Nhất Phàm nâng chén:
- Ô thị trưởng là người có kinh nghiệm nhất ở Vĩnh Lâm, ông làm việc, tôi rất yên tâm! Hôm nay uống xong chén rượu này, hy vọng lần sau chúng ta có thể lại uống với nhau ở tỉnh thành.
Ô Dật Long liền cười:
- Nhất định, nhất định!
Hai người sau khi chạm chén, Tiền Trình lại cầm chén đứng lên:
- Bí thư Trương, hôm nay mới mời rượu ngài lần đầu, Tiền Trình tôi xin được kính ngài một chén để nhận lỗi. Đây là sự sơ suất của tôi, lẽ ra tôi nên sớm mời Bí thư Trương đến thị sát công việc, nhưng Bí thư Trương cứ bận suốt, cũng không có mấy thời gian đến thăm nơi tồi tàn này.
Trương Nhất Phàm nói:
- Tôi không đến Cục tài chính, đó là sự tín nhiệm đối với cậu, cho nên cậu càng phải cố gắng làm tốt công việc.
Tiền Trình cười nói, đúng vậy, đúng vậy.
Tuy nhiên, tôi vẫn phải tạ tội với Bí thư Trương, thế này đi, tôi uống ba chén, ngài tùy ý.
Chén rượu này của Tiền Trình, Trương Nhất Phàm thấy nên uống, vì dù sao lão ta cũng nắm quyền quản lý tài chính của cả thành phố Vĩnh Lâm, do đó hắn gật đầu. Tôi sẽ uống hết chén rượu này, ông không cần phải uống ba chén nữa.
Tiền Trình nói, nên như thế, nên như thế.
Trương Nhất Phàm uống một hơi hết chén rượu, Tiền Trình thì uống liền ba chén thật. Hai cô gái vẫn giữ vẻ mặt cười ngồi nhìn hai người uống rượu.
Sau khi uống xong, Ô Dật Long cầm chén đứng lên:
- Liễu cục trưởng, chúng ta cùng uống một chén!
Liễu Hải nào dám tự cao:
- Thế này sao được, ngài ngồi xuống đã rồi nói, nếu không chén rượu này, tôi uống không nổi.