Ngày 25 tháng 8, Trương Nhất Phàm tham dự lễ khai giảng của trường Đảng trung ương. Kể từ ngày hôm nay, hắn chính thức trở thành một học viên của trường Đảng.
Trường Đảng trung ương là một ngôi trường xứng đáng với tên gọi của nó, khuôn viên đẹp mắt, có điều hiện giờ phần lớn các trường học đều đầu tư về mặt này. Đi dạo trong một không gian thanh tĩnh yên ả như vậy, không khỏi làm cho người ta vui vẻ thoải mái, muốn ôn lại những chuyện xa xưa.
Mỗi một nơi yên tĩnh trong khu vườn trường đều có không ít các đôi nam thanh nữ tú ***** ôm ấp, các cặp tình nhân mặn nồng thắm thiết. Chính ở nơi này họ cùng nhau hẹn thề son sắt, và cũng tại nơi này họ chia tay, lệ tràn hoen mi.
Có người nói, vườn trường đại học là nơi chấm dứt giai đoạn thiếu nữ, không sai, rất nhiều cô gái đều chuyển giai đoạn ở nơi này, có thể an toàn bước ra, không thiếu hụt mất mát gì, phần lớn đều là những cô gái không xinh đẹp. Dĩ nhiên, cũng có một số trường hợp cá biệt, đó là những cô gái băng thanh ngọc khiết, khí chất cao nhã như Đổng Tiểu Phàm trước kia, nhưng số đó không hề nhiều.
Người ta nói học đại học mà không yêu đương thì chẳng biết cái gì! Những lời này rất kinh điển, nhưng một số chàng trai vẫn luôn vắt óc suy nghĩ, xem phải làm thế nào mới có thể đưa những cô gái thuần khiết như thiên sứ kia bước qua ranh giới không cách nào quay đầu lại.
Trước kia khi còn ở trường đại học, Hồ Lôi ngoài miệng vẫn treo một câu danh ngôn, đại học không yêu, chả biết làm gì! Nhân lúc còn trẻ điên cuồng một trận, đợi đến lúc già cả rồi, thì chỉ có thể ngắm hoàng hôn, một mình thương cảm.
Bởi vậy, không ít các cô gái sa lưới, từng người bị Hồ Lôi tu thành chính quả, biến thành một người đàn bà chân chính.
Đã từng có người đưa ra một câu đố, dùng câu ngắn nhất để miêu tả quá trình một cô gái biến thành phụ nữ. Thật không ngờ Hồ Lôi lại giành được giải nhất.
Lúc ấy, Trương Nhất Phàm tư duy nhanh nhẹn, học rộng biết nhiều lại không nghĩ ra câu trả lời đúng nhất. Trong khi mọi người còn đang bàn luận tận đâu đâu, Hồ Lôi chỉ phun ra ba chữ, chứng minh chiến công lẫy lừng, kinh nghiệm phong phú của bản thân.
“人, 个, 八.” (人: chỉ hai chân đang khép của một cô gái, 个: có một vật đưa vào *****, 八: hai chân bị tách ra)
Khi Hồ Lôi lên bảng viết ra ba chữ này, mọi người đều trợn tròn mắt. Sau một giây trầm ngâm, toàn bộ lớp học đều vỗ tay không ngớt.
Đám con trai cười gập cả người, đám con gái thì xấu hổ đỏ mặt. Từ đó về sau, Hồ Lôi được bầu là thánh tình tài hoa nhất của trường đại học. Sau đấy, lại có một đám con gái không sợ chết, dưới sự dẫn dắt của gã, tiếp tục lĩnh hội châm ngôn “人, 个, 八”.
Mỗi lần nhớ lại chuyện này, Trường Nhất Phàm đều không kìm được tiếng cười.
Giờ phút này, hắn đang nói chuyện điện thoại với Hồ Lôi. Hai người lại nói tới chuyện này.
Hai người đều cười nghiêng ngả. Hồ Lôi nói:
- Đây có thể nói là cơ hội cho cậu tái sinh lần nữa, cố mà trân trọng đấy! Chỉ tiếc, học ở trường Đảng chỉ sợ chẳng được mấy người ưa nhìn, trông không đến nỗi xấu xí sứt mẻ đã là may lắm rồi. Nhưng có thể tham gia vào khóa học Thanh niên xuất sắc của Tỉnh này cũng có thể coi là có hậu thuẫn và thực lực rồi, nói không chừng cậu có thể một mẻ tóm gọn cả đám này, biết đâu sau này lại cần dùng đến.
- Cậu vẫn còn cho rằng giờ là thời đại thổ phỉ, chiếm núi xưng vương như năm đó hay sao?
Trương Nhất Phàm phì cười, lúc này chợt có người đập nhẹ lên lưng hắn.
Hắn quay lại, thì thấy Lưu Hiểu Hiên đang mỉm cười đứng đó, y như một cô bé vừa có mối tình đầu.
Trương Nhất Phàm kéo tay cô lại, rồi nói với Hồ Lôi:
- Được rồi, không nói nữa, tôi phải đi có việc.
Hồ Lôi cười hà hà:
- Cậu có mỹ nữ bên cạnh phải không?
Bố khỉ —— Trương Nhất Phàm hừ mạnh một tiếng, dáo dác nhìn ngó xung quanh, có thấy bóng dáng Hồ Lôi đâu?
Hồ Lôi nói tiếp:
- Cậu đừng có chối, tôi ngửi thấy mùi rồi đấy.
Lúc này, Lưu Hiểu Hiên vẫn không nói gì, vẫn im lặng ngồi xổm đối diện với Trương Nhất Phàm. Phía dưới chiếc váy đen, giữa cặp đùi trắng nõn thấp thoáng chiếc ***** ren mỏng. Lúc cô buộc váy, chiếc quần ấy như ẩn như hiện.
Trương Nhất Phàm vô tình nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi chau mày. Lưu Hiểu Hiên nhận thấy biểu hiện nhỏ này của hắn liền cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện ra điểm bất tiện khi mặc váy, chỉ không cẩn thận một chút sẽ bị nhìn sạch trơn.
Cô không khỏi dẩu môi, trừng mắt nhìn hắn, nhanh chóng che lại góc váy.
Trương Nhất Phàm tiếp tục nói chuyện điện thoại:
- Cậu đang ở đâu?
Hồ Lôi vừa nghe đã biết mình đoán đúng, liền cười phá lên:
- Đừng nhìn đông ngó tây nữa, nhìn gì mà nhìn? Người ta còn tưởng cậu có tật giật mình đấy.
Trương Nhất Phàm đứng bật dậy.
- Cậu đến Bắc Kinh rồi có phải không?
- Không, thật sự không mà.
Trương Nhất Phàm không tin, nếu không sao gã lại làm như nhìn thấy mình vậy? Từ việc Lưu Hiểu Hiên xuất hiện cho đến việc hắn ngó nghiêng xem chừng, đều bị Hồ Lôi phát hiện ra?
Hồ Lôi tiếp tục cười lớn:
- Thật không có mà! Đừng nhìn nữa. Không nói chuyện với cậu nữa, tối gọi cho cậu sau, giờ tôi phải đi có việc.
Hồ Lôi liền cúp máy, lúc này Trương Nhất Phàm mới nhìn lại, phát hiện quả thực không thấy bóng dáng Hồ Lôi. Hắn liền hỏi Lưu Hiểu Hiên:
- Em đến một mình à?