Trước một khách sạn cao cấp trên đường Vương Phủ Tỉnh, khi Trương Nhất Phàm và Lưu Hiểu Hiên đến nơi, Liễu Hải đang đứng chờ bọn họ.
Trương Nhất Phàm tỏ ra không hài lòng, nói:
- Sao cậu lại đến đây? Không cố gắng ở lại Vĩnh Lâm đi, đừng có chạy lung tung theo đám người bọn họ.
Liễu Hải cũng không dám cãi lại, chỉ dẫn hai người vào phòng riêng Hồ Lôi đã đặt trước. Trong phòng còn có hai tên súc sinh là Hồ Lôi và Đường Vũ
Trông thấy Đường Vũ, Trương Nhất Phàm có chút không vui, đợi Liễu Hải cùng vào, hắn liền mắng:
- Hai người các cậu nghe rõ cho tôi, sau này đừng có cái kiểu không có việc gì cứ chạy lung tung khắp nơi.
Hắn nhìn Đường Vũ.
- Có phải lại do cậu đầu sỏ không?
Đường Vũ cười ha ha nói:
- Em biết rồi, biết rồi. Em xin nghỉ rồi mà.
Trương Nhất Phàm lại nhìn Liễu Hải.
- Cậu thì không được làm loạn theo cái đám không có chí hướng này đâu đấy, tôi nói cho cậu biết, giờ cậu không được có bất kỳ suy nghĩ nào đâu, cố mà ở lại Vĩnh Lâm làm việc cho tốt vào.
Liễu Hải rất thật thà, cũng không dám cãi lại, chỉ biết ngồi nghe Trương Nhất Phàm mắng.
Trương Nhất Phàm dường như vẫn chưa hết tức, lại quay sang mắng Hồ Lôi:
- Còn cậu nữa, giờ có được ít tiền rồi nên lại dửng mỡ phải không? Tôi nhớ thời gian trước, có cô gái ở thành phố Song Giang, đến giờ cô ta vẫn còn đau lòng đấy. Cậu đừng có hại đời người ta, đến lúc đó cậu không gánh được trách nhiệm đâu!
Lần này Hồ Lôi kiếm được một khoản lớn, cho ngân hàng vay đến mấy tỷ, lại lấy trụ sở tập đoàn Dương thị ra để thế chấp. Những người này đều chung vốn vào quỹ của Hà Tiêu Tiêu, sau này sẽ được hưởng lãi ròng là hai mươi phần trăm.
Khoản vay ngân hàng không bỏ ra đồng nào mà đã kiếm được về hai mươi phần trăm lợi nhuận. Anh nói xem gã như vậy có thể không giàu được không?
Tuy nhiên, số tiền đầu tư vào mỏ khai thác ở Vĩnh Lâm rất lớn, gã cũng không thể làm loạn quá mức nhiều vậy. Trương Nhất Phàm trách mắng bọn họ, chính là muốn hi vọng người khác cũng sẽ không chạy hết đến thủ đô, nếu không sẽ lộn xộn đến mức nào chứ?
Mình thì đi học trường Đảng, hôm nay tiếp người này, mai tiếp người kia, rõ ràng là không thể được. Bởi vậy, hắn phải nghiêm khắc trách mắng mấy tên này, để tránh lại thành thói quen xấu.
Hồ Lôi đành đứng ra xoa dịu tình hình.
- Đều là tôi không đúng, là chủ ý của tôi. Tôi thấy bọn họ mấy ngày nay rảnh rỗi, nên đưa ra chủ ý này.
Trương Nhất Phàm dĩ nhiên không thể tiếp tục mắng mỏ được, hắn quay sang nhìn Liễu Hải và Đường Vũ.
- Đường Vũ, cậu làm cho tôi một việc, nếu không tạo cho cậu ít áp lực, e là cậu trở nên quá lười biếng rồi. Trong vòng ba năm, cậu phải chính thức vào được ban Ủy viên thường vụ thành phố Vĩnh Lâm. Tôi nói trước nhé, tôi sẽ không giúp đâu, cậu phải tự dựa vào bản thân đi.
Đường Vũ há hốc miệng, ngượng ngùng cười.
- Cái này, có vẻ hơi khó ạ.
Trương Nhất Phàm cũng không để ý đến anh ta nữa, quay sang nói với Liễu Hải:
- Cậu cũng sắp kết hôn rồi nhỉ, cuối năm nay tổ chức luôn đi! Về bảo chị cậu bàn bạc với Bạch Khẩn. Ngày thì hai người tự chọn lấy!
Liễu Hải nói đã quyết định xong cả rồi, ngày mồng một tháng mười sẽ tổ chức. Chỉ đi đăng ký, không cần làm tiệc rượu.
Trương Nhất Phàm nói, như vậy sao được? Cậu là điển hình cho kiểu đi xe không mua vé. Bạch gia tốt xấu gì cũng là một gia tộc lớn, không được, không thể được! Nhất định phải làm, vẫn nguyên tắc cũ, không cần quá phô trương những cũng không thể quá tiết kiệm.
Bạch gia còn có thể diện của họ, cũng không thể để mất mặt được, chuyện tiền bạc cậu cứ nói với chị cậu! Để cô ấy lo liệu.
Liễu Hải cũng không nói nhiều, tiền của anh ta vốn đều để ở chỗ Liễu Hồng, cho nên lúc Trương Nhất Phàm dặn dò, anh ta cũng chỉ gật đầu nghe theo.
Người mắng xong rồi, cơm vẫn phải ăn.
Hồ Lôi đã gọi sẵn đồ ăn, Trương Nhất Phàm nói buổi trưa không được uống rượu, đến lúc về trường sẽ có ảnh hưởng không tốt.
Trong lúc ăn, Hồ Lôi hỏi Lưu Hiểu Hiên:
- Giờ em ở đâu?
Lưu Hiểu Hiên nói cho Hồ Lôi địa chỉ nhà mình, Hồ Lôi liền nói:
- Chỗ đó không tốt, rất phức tạp. Dạng người nào cũng có, mà em lại là người nổi tiếng, ở đó rất không an toàn.
Sau đó gã nói với Trương Nhất Phàm:
- Bảo cô ấy dọn ra đi! Đổi chỗ nào tốt một chút.
Trương Nhất Phàm nói hiện giờ không có tìm được phòng, có thể dọn đi đâu? Hơn nữa nhà đó rất gần chỗ làm, để có thời gian sẽ đi tìm một chỗ khác sau.
Hồ Lôi cười bí hiểm nói:
- Chỗ tôi có mấy căn hộ có thể ở luôn, vẫn chưa có ai vào ở, không biết hai người có vừa mắt không.
Trương Nhất Phàm nhìn gã, trong lòng liền hiểu ra dụng ý của Hồ Lôi. Hóa ra tên này đã có chuẩn bị từ trước, cũng chu đáo đấy! Hôm nay bọn họ đến đây ăn cơm, đến tám phần là để giải quyết vấn đề nhà ở cho Lưu Hiểu Hiên.
Lưu Hiểu Hiên dĩ nhiên rất muốn có được một căn hộ rộng rãi, thoải mái. Căn phòng trọ hiện tại quả thực điều kiện rất kém, phòng lại quá nhỏ, bản thân khó có thể tự do thỏa thích.
Hơn nữa các tòa nhà lại quá gần nhau, cô rất lo căn hộ đối diện nhìn trộm lung tung, bởi vậy bình thường ở nhà, cô đều không dám quá buông thả.
Trương Nhất Phàm đã đến đó hai lần, hắn có thể hiểu chỗ khó xử của Lưu Hiểu Hiên.
Hơn nữa căn hộ của Hồ Lôi là do mình đưa tiền cho gã, coi như hắn mua cũng được. Vì vậy hắn hỏi Hồ Lôi:
- Mua trên danh nghĩa của cậu à?
Hồ Lôi nói:
- Là Băng Băng mua, cuối năm ngoái, cô ấy nhìn trúng khu chung cư này, liền mua luôn hai căn.
Trương Nhất Phàm nói:
- Băng Băng còn tinh mắt hơn cậu. Giá nhà lúc này ở Bắc Kinh đã tăng đến hơn mười ngàn rồi.