Nếu dễ dàng thuyết phục như vậy thì đã không còn là Lý Hồng nữa rồi. Trương Nhất Phàm xem đi xem lại đoạn truyện truyền thuyết Lý Hồng gửi cho.
Nữ Nhi Quốc thật sự ra đời như vậy ư? Khả năng nối dõi tông đường của họ thật sự do thần linh ban tặng ư? Nếu thật như thế, vậy bọn họ chẳng phải dạng đồng tính ái nam ái nữ sao?
Nghĩ đến đây, Trương Nhất Phàm chợt rùng mình. “Đi ngủ thôi!”
Xem ra muốn Lý Hồng chịu khuất phục, chỉ còn cách dùng phương châm ba chữ “人 个 八”của tên Hồ Lôi kia. Phải khiến cô ta lĩnh hội sâu sắc sự kì diệu của phương châm này mới có thể tháo gỡ vướng mắc trong lòng cô ta. (人: chỉ hai chân đang khép của một cô gái, 个: có một vật đưa vào ***** đó, 八: hai chân đó bị mở ra)
Ngày mồng 1 các học viên chính thức nhập học.
Hôm nay không có tiết học, nhà trường chỉ tổ chức buổi lễ khai giảng để mọi người làm quen với nhau.
Trong buổi lễ ngày hôm nay, Phó Viện trưởng Học viện Hành chính Quốc gia cũng đến tham dự và phát biểu.
- Các bạn học viên thân mến, hôm nay tôi rất vui vì có thể gặp các bạn tại đây. Các bạn ngồi đây đều là những cán bộ thanh niên ưu tú nhất đến từ các tỉnh trên cả nước. Trong buổi lễ ngày hôm nay, tôi muốn đặt ra một câu hỏi, tại sao Đảng và Nhà nước lại phải tổ chức khóa bồi dưỡng này, tại sao phải mở lớp đào tạo các cán bộ trẻ tuổi? Chính là để tạo cơ hội học tập, bồi dưỡng trong thời gian khá dài cho những cán bộ trẻ tuổi như các bạn, qua đó phát triển những kinh nghiệm thực tiễn có được thành nhận thức lý tính, phát triển toàn diện các tố chất và năng lực hành chính, nhờ vậy giúp cho các cán bộ trẻ tuổi có năng lực có thể trưởng thành hơn.
Một tràng pháo tay nhiệt liệt vang lên, Phó Viện trưởng liền khoát tay.
- Chính vì các bạn đều là những người trẻ tuổi, nên vì mục tiêu của bản thân, vì sự nghiệp của Đảng, vì quần chúng nhân dân, trên cương vị công tác của mình, các bạn hãy gắng sức chạy thật bền bỉ trên con đường dài này. Tôi tin rằng, có những lúc mọi người cũng sẽ cảm thấy hoang mang trước những mâu thuẫn nảy sinh trong quá trình phát triển kinh tế, xã hội; cũng có lúc cảm thấy mờ mịt khi giải quyết những vấn đề cụ thể liên quan đến sự phát triển, cải cách, ổn định. Mọi người đã gặp phải tình huống này chưa?
- Rồi ạ!
Mọi người lớn tiếng đáp lại, Phó Viện trưởng rất hài lòng với sự nhiệt tình của các học viên.
- Chính bởi nguyên nhân đó, chúng ta mới cần yên lặng, suy ngẫm, rồi tổng kết, từ đó học tập. Bởi vậy, chúng tôi tổ chức khóa bồi dưỡng cho cán bộ thanh niên, chủ yếu muốn nâng cao ý thức về trách nhiệm làm công bộc của các bạn. Ý thức công bộc là điều cốt lỗi trong tinh thần người làm công chức, là cảnh giới cao nhất trong nguyên tắc hành chính công cộng, là yêu cầu tất yếu trong tôn chỉ của Đảng. Việc giáo dục ý thức công bộc là một trong những đặc điểm trong nội dung giảng dạy của Học viện Hành chính Quốc gia, cũng có thể trở thành nội dung quan trọng của khóa bồi dưỡng cán bộ thanh niên. Tôi hy vọng trong một năm tới, các bạn học viên sẽ hoàn thành khóa học, nỗ lực hết mình vì một tương lai tốt đẹp của Đảng, vì hạnh phúc của nhân dân, vì sự phồn thịnh của xã hội! Buổi nói chuyện của tôi đến đây là hết! Cảm ơn mọi người!
Dưới khán đài lại rộ lên một tràng pháo tay, tài ăn nói của Phó Viện trưởng thật đáng nể, xuất khẩu thành văn. Đợi đến khi tiếng vỗ tay dừng hẳn, ông ta đứng trên bục, cười với mọi người, “Lời tôi nói đến đây hết rồi, hẳn là mọi người cũng nên nói gì đi chứ, giờ tôi cho mọi người một cơ hội giới thiệu bản thân. Bắt đầu từ bạn học viên này, mọi người hãy giới thiệu một cách ngắn gọn nhé.”
Phó Viện trưởng đưa tay ra, hướng về phía một người đàn ông trung niên ngồi bên trái hàng ghế đầu.
Người đàn ông đó đứng dậy nói:
- Tôi là Úy Tông, nam, dân tộc Hán, năm nay ba mươi tuổi, là Phó Chủ tịch thường trực huyện Hà Diệp tỉnh Sơn Đông...
Úy Tông nói xong, Phó Viện trưởng liền hỏi:
- Chẳng lẽ bọn họ không thể nhìn ra cậu là nam sao?
- Ha ha ——
Câu nói hài hước của Phó Viện trưởng khiến cho đám học viên bên dưới được một trận cười nghiêng ngả. Kỳ thực, Trương Nhất Phàm nãy giờ đã rất muốn cười rồi. Tên Úy Tông này thoạt nhìn thì rất đường hoàng, tóc thì thưa thớt, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ đắc ý của tuổi thiếu niên.
Ba mươi tám tuổi, là Phó Chủ tịch thường vụ huyện, cán bộ cấp cục phó, điều này kỳ thực đã rất sai lầm rồi. E là ở Sơn Đông, cũng chẳng có được mấy kẻ tinh anh. Chỉ là nhìn từ góc độ của Trương Nhất Phàm, gã vẫn có chút cứng nhắc, phần giới thiệu này chẳng khác nào đọc báo cáo. Như Phó Viện trưởng nói đấy, chẳng lẽ cậu là nam hay nữ, mọi người không nhận ra sao?
Giới tính mà cũng cần giới thiệu, nếu không phải bộ dạng cậu có vấn đề, thì chắc là đầu óc có vấn đề rồi. Trương Nhất Phàm cảm thấy tên Úy Tông này chắc thuộc dạng thứ nhất, hơn nữa có thể còn thuộc dạng gia đình có chút thế lực. Hắn nghĩ, gia thế của tên này nhiều nhất cũng chỉ ở cấp tỉnh. Vì vậy, tên này bị Trương Nhất Phàm loại đầu tiên, có kết giao cũng vô ích.
Người tiếp theo là một phụ nữ, cũng là một trong ba người phụ nữ hiến hoi của khóa học này. Người này xem ra khá quan cách, tuổi chưa đến bốn mươi nhưng rất có khí chất, thuộc dạng phụ nữ khá kiêu ngạo. Ngoại hình có thể xét ở mức trung bình, hoặc có thể thấp hơn nữa.
Có điều, những người tham gia khóa đào tạo cán bộ thanh niên này đều là tinh anh như Phó Viện trưởng đã nói, vẻ mặt của mỗi người bọn họ ít nhiều đều có phần ngạo mạn. Chỉ thấy cô ta đứng lên.
- Tôi tên Tống Vũ Linh, là Phó Trưởng ban Tổ chức cán bộ Thành ủy thành phố Ngân Châu tỉnh Hạ Ninh...
Oa —— Nghe xong phần giới thiệu của Tống Vũ Linh, ánh mắt của rất nhiều người lộ ra vẻ kỳ lạ. Phó Trưởng ban Tổ chức cán bộ Thành ủy, tương đương với cán bộ cấp phòng. Tuy nhiên, Tống Vũ Linh có vẻ khôn khéo hơn Úy Tông, hơn nữa còn hơn tên kia nửa cấp. Bởi vậy, vẻ mặt Úy Tông lập tức ỉu xìu hẳn đi.
Hơn nữa, khi gã nhìn Tống Vũ Linh còn có phần thân mật hơn. Nếu không phải đang ở trong lớp, Trương Nhất Phàm nghĩ gã nhất định sẽ đích thân đi ra bắt tay. Tống Vũ Linh tuy không nói ra tuổi của mình, nhưng mọi người đều có thể đại khái đoán được.