Vẫn nói con gái trong lớp ít, thì ai cũng trở thành bảo vật, nhưng ở đây chẳng ai nghĩ vậy.
Ai bảo bọn họ đều đã đến tuổi này rồi chứ? Phụ nữ đến tuổi này rồi thì chẳng cần lo nữa, nhưng ba người họ dù sao cũng là người làm nhà nước, mà phụ nữ làm nhà nước đều có một tật xấu, đó là quá tự tin, cao ngạo, khiến người ta cảm thấy khó gần.
Đây là nơi tập trung những cán bộ ưu tú nhất cả nước, mỗi người đến đây đều là tinh hoa đại diện cho tỉnh của họ.
Những người dưới bốn mươi tuổi, cấp bậc từ cấp cục trở lên, lại có bằng đại học chính quy thật sự không nhiều lắm. Trong thể chế, mỗi người ở đây đều là những cán bộ trẻ trung, tuổi đời chưa đến bốn mươi, hào hoa phong nhã.
Đây chính là thời điểm đàn ông “nở rộ”, sự nghiệp thành công, gia đình ổn định, hầu bao chật cứng, bởi vậy, đây cũng chính là mùa “vượt rào”.
Sau khi tan học, một vài người liền nhanh chóng đi “thắt chặt” tình cảm.
Dĩ nhiên Phương Khiêm và Lý Tư Nguyên trở thành đối tượng được sùng bái trong lòng mọi người. Một đám người vây quanh đưa danh thiếp, cũng toàn những gương mặt quen thuộc. Có điều, hai người họ quả thật có tư cách để tỏ ra kiêu ngạo, mới ngoài ba mươi tuổi đã leo lên đến vị trí Phó Giám đốc sở, với một số người mà nói, đây quả thực là chuyện không thể tin nổi.
Ngược lại, ba bạn học nữ kia lại có cảm giác bị lạnh nhạt.
Nhưng trong mắt Trương Nhất Phàm, hết thảy đều chỉ như phù du.
Khi Trương Nhất Phàm hai mươi bảy tuổi đã lên đến cấp sở, trong lịch sử của nước Cộng hòa thì đây thực sự là điều chưa từng xảy ra. Thấy đám người đó cứ sáp lại, Lý Tư Nguyên vẫn tỏ ra rất điềm tĩnh, tuy rất quan cách nhưng lại vô cùng nghiêm túc.
Đối với mỗi người bạn học đều không tỏ ra tức giận, mọi người muốn có danh thiếp thì đưa danh thiếp, muốn có số điện thoại thì đưa số điện thoại. Phương Khiêm hình như rất thân quen với Lý Tư Nguyên, nhưng người này xem ra vẫn có chút kiêu ngạo.
Hai người, một ở Quảng Đông, một ở Hải Nam, tuy không quá xa nhưng ít nhiều cũng đến mấy trăm cây số. Phương Khiêm vô cùng tự tin nói:
- Tôi và Giám đốc sở Tư Nguyên là bạn học cũ, không ngờ sau khi tốt nghiệp đại học lại trở thành bạn học ở đây. Ha ha...
Rất nhiều người thầm đoán bối cảnh của họ, vì vậy Trương Nhất Phàm càng khẳng định hai người này chắc chắn có liên hệ sâu xa với Phương gia và Lý gia. Đinh Viễn Phương bước tới gần, đưa tay về phía hắn:
- Xin chào, tôi là Đinh Viễn Phương.
Trương Nhất Phàm mỉm cười bắt tay Đinh Viễn Phương.
- Cậu người Hồ Bắc phải không? Chúng ta ở rất gần đấy.
- Đúng rồi!
Đinh Viễn Phương thầm đánh giá Trương Nhất Phàm, nói thật lòng:
- Đại danh của Bí thư Trương như sấm đánh bên tai, hôm nay Viễn Phương tôi mới may mắn được gặp mặt, thật lấy làm vinh hạnh.
Trương Nhất Phàm nói:
- Viễn Phương, đừng nói những lời không chân thành thế! Mọi người đã đến đây rồi thì đều là bạn học, không có phân cấp bậc gì cả.
Đinh Viễn Phương cười hùa theo:
- Phải rồi, phải rồi.
Rồi anh ta nhìn đám người vây quanh Lý Tư Nguyên và Phương Khiêm, mỉm cười nói:
- Tư Nguyên và Phương Khiêm chỉ có khí chất thôi. Đám người này khôn khéo, nhưng lại không biết rằng cao nhân thực sự đang ở đây.
Đinh Viễn Phương nói tiếp:
- Có câu, thế nhân cười ta quá điên rồ, ta cười thế nhân không có mắt.
Trương Nhất Phàm không buồn để ý.
- Ờ, tôi phải đi đây.
Đinh Viễn Phương gật gật đầu nói:
- Vậy cùng đi nhé, tôi cũng đang định đi, không thể kiên nhẫn với bọn họ thêm được nữa.
Hai người ra khỏi lớp học, đám người đó vẫn tiếp tục giao lưu tình cảm, có vẻ như Đinh Viễn Phương có ý kết bạn với Trương Nhất Phàm, nên cũng theo hắn đi ra ngoài. Không ngờ vừa ra tới cửa lớp liền thấy một dáng người mảnh khảnh ở phía trước. Đinh Viễn Phương ngạc nhiên hỏi:
- Đó không phải là Hàn Ỷ Văn sao?
Vì vậy anh ta lên tiếng gọi:
- Ỷ Văn!
Hàn Ỷ Văn đứng lại, quay đầu nhìn hai người rồi hỏi:
- Sao hai người cũng ra đây?
Hiển nhiên, cô cũng không hùa theo đám đông bám lấy hai người đó, cô cảm thấy hành động giao lưu tình cảm với đám người Lý Tư Nguyên ấy thật là kỳ lạ.
Ánh mắt Hàn Ỷ Văn cuối cùng dừng ở Trương Nhất Phàm.
- Anh chính là vị Bí thư Thành ủy trẻ tuổi nhất tỉnh Hồ Nam phải không?
Trương Nhất Phàm biết thân phận của mình sớm muộn cũng bị lộ. Trong hơn ba mươi học viên ở đây, không thể không có ai biết hắn. Nghĩ vậy, hắn thản nhiên gật đầu.
- Cô cũng rất giỏi, ba mươi tuổi đã là Phó Trưởng ban, trụ cột quốc gia đó thôi.
Lúc Trương Nhất Phàm nói chuyện, vô tình mang theo chút hách dịch, giống như khi nói với cấp dưới. Ngay khi ý thức được điều này, hắn vội sửa lại theo bản năng.
Hản Ỷ Văn là một người phụ nữ nhìn qua thì dịu dàng, nhưng thực tế lại rất quyết đoán. Tuổi mới ngoài ba mươi, cao khoảng một mét sáu. Nhờ đôi giày cao gót, trông cô như bỗng cao hẳn lên. Vì vậy lúc đứng cạnh Đinh Viễn Phương, hai người chỉ chênh nhau vài ba phân.
Phụ nữ ở tuổi ba mươi tuổi chính là lúc tình cảm mãnh liệt nhất. Nhan sắc của Hàn Ỷ Văn tuy không phải hàng tuyệt sắc mỹ nhân gì, nhưng mặt mày sáng sủa, không thấy nếp nhăn, xem ra là một người rất thẳng thắn. Dáng người cũng không quá kém, phụ nữ cần có gì thì cô cũng có đủ, hơn nữa còn có chút phong vị của phụ nữ Giang Nam.
Trong mắt Đinh Viễn Phương, tất nhiên cô là một mỹ nữ rất khá, nhưng với Trương Nhất Phàm, từ khi có quan hệ với Lý Hồng, hắn không còn cảm giác thích nhìn một người phụ nữ nào khác.
Tất nhiên là ngoại trừ mấy cô yêu nữ kia ra.