Chương 843: Tôi nên gọi anh là Bí thư Trương hay bạn học đây

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lý Tư Nguyên nói xong, rất nhiều người trợn tròn mắt, dĩ nhiên cũng có một vài người đã nghe nói về người tên là Trương Nhất Phàm này. Nhưng dù sao khoảng cách cũng lớn quá, nên cũng không cần để ý nhiều. Hơn nữa phần tự giới thiệu ban nãy, lời của Trương Nhất Phàm chỉ như gió thổi bên tai, tất cả mọi người đểu tập trung chú ý đến Lý Tư Nguyên và Phương Khiêm, chẳng thèm để tâm đến một câu giới thiệu đơn giản như vậy của hắn. Thực ra đây cũng là tâm lý chung, mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào hai người nhóm Lý Tư Nguyên rồi, trong lớp này, bọn họ chắc chắn thuộc đẳng cấp “trâu bò” nhất. Một là Giám đốc sở, một là Phó Giám đốc sở. Trong lớp lại có đến mười mấy người cấp cục, đại đa số đều là Phó Cục trưởng. Lên đến cấp sở chỉ có ba người mà thôi. Đột nhiên mọc ra một vị cấp Giám đốc sở nữa, lại còn là Bí thư Thành Ủy, đường đường là quan lớn một phương. Trong lớp xuất hiện một nhân vật như vậy, bọn họ có thể không khiếp sợ được hay sao? Hơn nữa Trương Nhất Phàm làm Giám đốc sở đã từ năm năm trước, bởi vậy trong mắt mọi người, hình tượng của hắn thoáng chốc đã trở nên vô cùng to lớn. Nếu ví Lý Tư Nguyên và Phương Khiêm như Tần Lĩnh và Thái Sơn, vậy thì, Trương Nhất Phàm chắc chắn sẽ là đỉnh Everest, cao đến mức khiến người ta không thể leo lên nổi. Lại thêm dáng vẻ nhàn nhã điềm tĩnh của hắn càng khiến mọi người trong lòng không ngừng thổn thức. Nhân tài ẩn dật mới thực sự là cao nhân, Trương Nhất Phàm phút chốc đã trở thành nhân vật nổi tiếng thu hút sự chú ý của mọi người. Úy Tông le lưỡi, không nói lời nào. Tống Vũ Linh vốn không thèm chú ý đến Trương Nhất Phàm, giờ cũng bất giác nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng. Lý Tư Nguyên thì vẫn tỏ ra thản nhiên. - Giờ tôi nên gọi anh một tiếng Bí thư Trương, hay vẫn là bạn học Nhất Phàm đây? Trương Nhất Phàm không ngờ rằng Lý Tư Nguyên sẽ vạch trần thân phận hắn ngay trước mặt mọi người thế này. Vốn đang định đi ăn cơm với Đinh Viễn Phương và Hàn Ỷ Văn, giờ xem ra không đi được nữa rồi. Hắn nhìn đồng hồ rồi nói: - Tôi thực sự có việc, không bằng thế này vậy, để hôm nào tôi mời mọi người sau nhé. truyện copy từ . Nghe Trương Nhất Phàm nói vậy, một vài người tỏ ra rất thất vọng. Trương Nhất Phàm rõ ràng không muốn tụ tập với mọi người. Có thể vào được khóa bồi dưỡng cán bộ thanh niên này đều phải có chút bối cảnh. Lý Tư Nguyên cũng đoán Trương Nhất Phàm sẽ không đi, hắn chỉ nói với vẻ tiếc nuối: - Thật đáng tiếc, bạn Trương Nhất Phàm đã không chịu đi cùng mọi người, vậy các bạn cũng đừng làm khó cậu ấy. Đúng lúc này, xe Phương Khiêm đi sắp xếp cũng vừa tới nơi. Có điều, người quả thực đông quá, ba mươi mấy người dù có chen chúc cũng không hết. Phương Khiêm liền nói: - Có thể lên được bao nhiêu thì lên, còn lại lát nữa sẽ đi xe bus vậy. Úy Tông, lát cậu dẫn các bạn đi nhé, tôi và Tư Nguyên đi trước đây. Một chiếc Cadillac, một chiếc Mercedes-Benz, dần dần khuất khỏi tầm mắt mọi người. Úy Tông nhìn theo hai chiếc ấy, không ngừng le lưỡi, hưng phấn nói: - Trông thấy cả rồi chứ, Tư Nguyên và Phương Khiêm “trâu bò” như thế đấy, xe dùng cũng đến tiền triệu, đâu có như chúng ta, chỉ được ngồi trên mấy chiếc Audi tồi tàn. Tuy là Úy Tông nói như vậy, nhưng thực tế thì xe gã dùng cũng chỉ là một chiếc Santana mới mua, bởi vậy, gã thực sự rất ngưỡng mộ những chiếc xe sang trọng ấy. Trương Nhất Phàm đã rời khỏi đó, hắn tự lái chiếc Audi màu trắng của mình. Lúc Úy Tông đang nói cũng vừa vặn chiếc Audi của Trương Nhất Phàm lướt qua. Hàn Ỷ Văn và Đinh Viễn Phương cảm thấy có chút tiếc nuổi, nếu không phải do cái tên Úy Tông kia, Trương Nhất Phàm đã cùng đi ăn cơm với hai người bọn họ rồi. Vì vậy, bọn họ cảm thấy rất khó chịu với tên này. Họ cũng không cùng đi với những người kia, mà vào một tiệm cơm đối diện cổng trường học. Úy Tông nhìn theo bóng dáng Hàn Ỷ Văn, thầm nói một câu. Thực ra, có vài người cũng không muốn đi, nhưng sợ làm phật ý Lý Tư Nguyên và Phương Khiêm. Giờ hai người đó đã lên xe sang đi cả rồi, bỏ lại bọn họ ở lại chờ xe, vài người trong lòng có chút không vui. Giờ để mặc bọn họ ở đây là có ý gì chứ? Đi cũng không được, không đi cũng không được. Còn Hàn Ỷ Văn và Đinh Viễn Phương thì được vui vẻ, nghênh ngang đi ăn cơm. Úy Tông vốn định lấy lòng hai người kia, không ngờ lại vô tình đắc tội với không ít người khác. Trong lúc Trương Nhất Phàm đang lái xe, hắn chợt gọi một cuộc điện thoại. - Giúp tôi điều tra về Lý Tư Nguyên ở Hải Nam và Phương Khiêm ở Quảng Đông. Người họ Phương và họ Lý rất nhiều, Trương Nhất Phàm cũng không rõ lắm bọn họ thuộc chi nào trong họ. Tuy nhiên, căn cứ theo tình hình của họ hiện giờ, thì chắc là trực hệ. Nếu không, chỉ với từng ấy tuổi mà có thể leo đến cấp sở quả thật là điều không tưởng. Cũng không phải mỗi người mang họ Lý trong thiên hạ đều thuộc họ Lý. Họ Lý cũng có rất nhiều phái. Giống như Lý Thiên Trụ hay Lý Hồng, họ đều là trực hệ với Tổng Bí thư. Họ cũng mang họ Lý, nhưng lại không cùng gia tộc với cái tên Lý Tông Huy kia. Nói chuyện điện thoại xong, Trương Nhất Phàm lái xe đi dạo một vòng, rồi gọi cho Lưu Hiểu Hiên: - Anh sắp đến rồi, em chuẩn bị mở cửa đi. Tiểu khu nơi Lưu Hiểu Hiên sống, nếu không có thẻ phòng thì không thể vào được. Người bên ngoài bấm chuông hay người ở trên lầu mở cửa cho cũng như nhau cả. Bởi vậy, lúc sắp đến nơi, Trương Nhất Phàm liền gọi điện thoại báo cho Lưu Hiểu Hiên. Lưu Hiểu Hiên cũng không cần xuống lầu, chỉ cần bấm một cái nút trên bộ phận chuông cạnh cửa là OK rồi. Tầm trưa, trong thang máy không có ai, Trương Nhất Phàm đi thang máy lên lầu mười lăm. Lưu Hiểu Hiên đang đứng trong phòng chờ hắn. Sau khi vào nhà, hắn đã ngửi thấy mùi canh rất nồng, Lưu Hiểu Hiên mặc một chiếc váy quây, có vẻ bận kinh khủng.