Chương 844: Anh làm em sợ chết mất

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lưu Hiểu Hiên đang tập trung rửa bát, cô gặp lại Trương Nhất Phàm chẳng khác gì Chức Nữ gặp Ngưu Lang, điều đó khiến cô cảm thấy rất hưng phấn. Quan trọng nhất là, nghe nói “Đông cung nương nương” đang ở bên kia Thái Bình Dương xa xôi, mà vừa khéo Trương Nhất Phàm lại được cử đến Bắc Kinh chuyên tu. Trong một năm tới, cô sẽ cố gắng để làm tròn vai trò của một người vợ. Cơ hội trời cho, Lưu Hiểu Hiên thấy Trương Nhất Phàm bảo chiều nay không có tiết học, thì cứ như uống phải thuốc *****, liền nấu cả một bàn đầy thức ăn. Nhìn hắn ăn uống ngon lành, cô thấy rất mãn nguyện. Có thể được trông thấy người mình yêu quý thỏa sức ăn cơm mình làm cũng là một niềm hạnh phúc. Kỳ thực, mỗi người phụ nữ đều mang một ý niệm riêng về gia đình, làm sao Lưu Hiểu Hiên lại không có chứ? Ai cũng có ước muốn, nhưng có thể thực hiện hay không lại là chuyện khác. Chỉ là, đối với Lưu Hiểu Hiên, chỉ cần mỗi ngày hắn đi học về, có thể ở nhà cùng cô ăn một bữa tối ấm cúng, đó cũng đã là một niềm hạnh phúc hiếm hoi rồi. Tuy chưa bao giờ nghĩ đến việc kết hôn, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không khát khao tình yêu. Những ngày sống một mình ở Bắc Kinh, cô cũng thấy rất cô đơn, thấy bất lực, nhưng cô vẫn có thể chịu đựng tất cả. Chỉ cần có thể thực hiện ước muốn, Lưu Hiểu Hiên chấp nhận chịu khổ nhiều hơn nữa. Đang miên man nghĩ ngợi, chợt cô thấy cảm thấy eo bị siết chặt, một đôi tay đang trườn lên, và rồi dừng lại trước ***** của cô. Lưu Hiểu Hiên hơi giật mình, nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh, là Trương Nhất Phàm mà! Lúc này, cô sợ đến toát mồ hôi, nhưng vẫn quay đầu lại cười nói: - Anh làm em sợ chết mất! Trương Nhất Phàm dịu dàng *****, tay có hơi dùng lực, ở chỗ nào đó cũng đã cứng hết lên rồi, hắn cảm thấy không thể chờ thêm được nữa. Đôi tay hắn luồn vào bên trong, không ngừng xoa bóp. Lưu Hiểu Hiên khẽ “ưm” một tiếng, hai tay bất động, mí mắt khép hờ. Miệng cô hơi há ra, hàm răng cắn chặt môi dưới, đầu ngửa ra sau. Tư thế này thực giống động vật thời kỳ *****. Trương Nhất Phàm càng nhìn càng thấy *****, vì vậy thú tính bộc phát. - Ưm, đừng mà —— Câu nói của Lưu Hiểu Hiên không cản được bước tiến của Trương Nhất Phàm. Hai tay hắn luồn vào trong áo cô tháo móc áo lót, hơn nữa còn cởi ra luôn, rồi ném lên sofa trong phòng khách. Rồi bàn tay hắn chầm chậm di chuyển trên eo cô, hướng thẳng xuống đôi chân lúc này đã không còn đi tất. Lưu Hiểu Hiên theo bản năng kẹp chặt hai chân lại, cắn môi khẽ kêu vài tiếng. Tiếng kêu ấy khiến Trương Nhất Phàm trở nên điên loạn, hắn không những không dừng tay, mà ngược lại còn tiến công mạnh hơn. Lưu Hiểu Hiên dần cảm thấy *****, bị hắn trêu đùa như vậy, có là phụ nữ thủ tiết thế nào đi nữa e rằng cũng không chịu nổi cảm giác ***** này. Nhưng nghĩ đến buổi chiều còn phải đi làm, thời gian chẳng còn nhiều, cô liền cố gắng nhịn, ra sức kẹp chặt hai chân. - Đừng như vậy, chiều em còn phải đi làm, không kịp nữa rồi. Tối em về sớm chút, lúc ấy tùy anh làm gì cũng được, được không? Giọng nói dịu dàng mang theo ngữ khí cầu xin, nhưng hắn vẫn không ngừng ***** chân cô, cảm giác khi cô không đi tất khiến hắn hưng phấn một cách kỳ lạ. Hơn thế, hắn ngày càng phát hiện ra rằng, bản thân mình đã trở nên không còn kiềm chế nổi nữa. Bởi vậy, hắn nói thầm bên tai Lưu Hiểu Hiên: - Không có gì đâu, em rửa bát đi, anh chỉ muốn ôm em một chút thôi! Sau đấy hắn dừng tay thật, Lưu Hiểu Hiên nghĩ hắn thực sự dừng lại nên gật đầu rồi tiếp tục rửa. Không ngờ, Trương Nhất Phàm vươn tay ra mở khóa váy cô, hơn nữa còn kéo váy và ***** xuống tận đầu gối. Lưu Hiểu Hiên nhíu mày, định bảo hắn dừng lại. Nhưng Trương Nhất Phàm đã đi vào từ lúc nào, cảm giác thỏa mãn đã lâu không cảm nhận được khiến cô luôn miệng *****. Cô nhắm mắt, cắn chặt môi, chờ hắn tiếp tục. Ai ngờ, sau khi đi vào, Trương Nhất Phàm lại không làm tiếp, mà chỉ ôm cô thật chặt, hai tay vẫn tiếp tục đặt trên ngực cô. Cuối cùng Lưu Hiểu Hiên thở hắt ra. - Sao anh đã vào rồi, em... Trương Nhất Phàm ôm cô, mang theo cảm giác kích động đến mê muội. Lưu Hiểu Hiên thì thầm: - Anh đừng làm vội, để em rửa bát đã. Trương Nhất Phàm liền đảm bảo, anh không làm, chỉ nhìn em rửa bát thôi. Lưu Hiểu Hiên gật đầu, oán giận nói: - Anh ngày càng thích giày vò người ta, anh ôm chặt một chút, em sợ em không đứng nổi nữa rồi. Cô nhìn sang nhà đối diện, lo lắng nói: - Nhà bên đó chắc không có ai nhìn trộm đâu nhỉ! Trương Nhất Phàm nhìn ra, rồi nói: - Xa thế thì nhìn được gì? - Chưa chắc, cái dạng ***** này điên loạn lắm, tivi cũng nói đấy thôi, có những kẻ chuyên nấp ở nhà đối diện, rồi chụp lén người ta. Thế nên bình thường em đều không dám mở cửa sổ. Trương Nhất Phàm vẫn tiếp tục thưởng thức ngực cô. - Hiểu Hiên à, em ngày càng mềm mại đấy.