Chương 857: Anh đoán trong tay tôi là đơn hay là đôi

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
- Ha ha… Tiếng cười vang dội *****̉a Tống Hạo Thiên, tiếng cười *****̉a gã lại khiển cho tất cả mọi người trong sòng cảm thấy rùng mình. Tống Hạo Thiên tuyệt đối là một nhân vật nổi tiếng khắp thủ đô, có thể nói, trong nhóm những công tử ở đây chắc chắn gã là người nói một không hai. Nhớ ngày đó, anh em nhà Lý Tông Huy oai vệ ra sao? Ở trong nhóm những công tử này, toàn là những nhân vật đạp một cước cả thủ đô run rẩy. Còn có Phương Tấn Bằng *****̉a nhà họ Phương, nhân vật giống như thế, ở trong mắt Tống Hạo Thiên lại chẳng có gí lạ. Luận về thân phận và gia thế, hay là thành tựu *****̉a bản thân, bọn họ đều không thể đánh đồng *****̀ng Tống Hạo Thiên. Nhà họ Trương là một gia tộc duy nhất không xuất hiện ở nhóm công tử này. Nề nếp nhà họ Trương rất nghiêm khắc, không cho phép những nhân vật như vậy tồn tại. Đa số con cháu nhà họ Trương, đều có một con đường sống nhất định, bọn họ không có khả năng như Lý Tông Huy, Phương Tấn Bằng, tung hoành thủ đô, không người quản thúc. Hôm nay Tống Hạo Thiên lên giọng tuyên bố muốn *****̀ng Trương Nhất Phàm đánh cuộc một phen, trong lòng rất nhiều người cảm thấy buồn bực. Mặc dù Trương Nhất Phàm danh tiếng hiển hách ở trên chốn chính trị, đó *****̃ng chỉ là ở tỉnh Tương thôi. Trong mắt những người lớn nhỏ ở Bắc Kinh, một chức quan mà nói, *****̃ng chẳng có gì lạ. Thứ bọn họ hâm mộ vĩnh viễn chỉ có các loại hưởng thụ vật chất xa hoa này, tiền vàng, mỹ nữ, xe hơi… Làm quan, mỗi người đều làm được, nếu bọn họ đồng ý, đi vào trong đó đảm nhiệm một chức vị không khó. Chỉ có điều trong lòng rất nhiều người thầm nhủ: Trương Nhất Phàm rốt *****̣c kết thù với Tống Hạo Thiên ở chỗ nào. Chuyện bên trong, ngay cả Thẩm Kế Văn đều không thể hiểu được là có chuyện gì xảy ra? Quân thiếu gia không biết từ nơi nào chạy tới, nhìn tới cảnh tượng này, liền biết ngay là hôm nay có chuyện nghiêm trọng rồi. - Anh Tống, có gì từ từ nói! Tống Hạo Thiên khoát tay: - Quân thiếu gia, cậu kêu tất cả mọi người ra ngoài chuyện hai người chúng tôi tự chúng tôi chấm dứt, không cần các cậu nhúng tay. Quân thiếu có chút khó xử, nhưng những người đó nghe được câu nói *****̉a Tống Hạo Thiên, lại tự động đi ra ngoài. Quân thiếu gia lắc lắc đầu, thật sự là không biết Tống Hạo Thiên và Trương Nhất Phàm rốt *****̣c là vì cái gì, thế nào *****̃ng phải mượn cơ hội này chấm dứt sự việc. Đối với Quân thiếu gia mà nói, mỗi một người ở đây đều là khách *****̉a mình. Y rất nhanh liền cân nhắc được mất trong lòng, nhanh chóng gọi mọi người lui ra. Trong toàn bộ tầng ba *****̉a phòng Tài, chỉ để lại một cô nhân viên phục vụ sòng bạc, để cô gái xinh đẹp này chủ trì công bằng cho hai người. Toàn bộ những người khác thối lui tới lầu hai, Thẩm Kế Văn tới gần Trương Nhất Phàm, Trương Nhất Phàm gật gật đầu với anh ta: - Yên tâm đi, không có việc gì. Lúc này Thẩm Kế Văn mới rời khỏi lầu ba. Quân thiếu gia là người cuối *****̀ng rời khỏi, Thẩm Kế Văn nhận thấ hơi có chút không hài lòng, nhưng cố tình lại là Tồng Hạo Thiên nên không có cách nào khác. Những người này đều lui xuống lầu hai, không ngờ không còn có hứng thú chơi nhạc, hơn nữa lại rất ngạc nhiên chờ đợi kết quả ván bài *****̉a hai người. Số đông lại đang đoán thầm xem hai người sẽ đánh cuộc cái gì? Tống Hạo Thiên là khách quen ở đây, mỗi lần đánh cược ở sòng bạc, hễ đánh cược là thắng. Trương Nhất Phàm lần này nhất định thua rồi. Đánh cược với Tống Hạo Thiên, kết *****̣c chỉ có một, ngoại trừ chữ thua lại vẫn là thua. Một sòng bạc lớn như thế lại chiếm cứ toàn bộ tầng ba, Tống Hạo Thiên tùy ý ngồi xuống một chiếc bàn, nói với Trương Nhất Phàm: - Vốn tôi nghĩ làm bạn với anh, đáng tiếc là anh không chịu hợp tác rồi. Tống Hạo Thiên đưa điếu thuốc lên, nhìn Trương Nhất Phàm sâu kín nói. Trương Nhất Phàm nhìn hắn: - Tống Hạo Thiên, anh có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi, tôi không có nhiều thời gian lắm. Tống Hạo Thiên cầm lấy một cỗ bài: - Tôi hôm nay muốn mượn quân bài này, quyết định vận mệnh *****̉a chúng ta, anh có dám hay không? - Tôi sớm nói, sợ là anh thua không dậy nổi! - Vậy thì bắt đầu đi! - Anh muốn đánh cuộc gì? - Đánh cuộc Lý Hồng! Trương Nhất Phàm lắc lắc đầu: - Xem ra anh không chỉ là kiêu ngạo, ngông cuồng, hơn nữa còn rất ngu ngốc. Lý Hồng mãi mãi không thể trở thành ván bài *****̉a người khác. Cho nên, anh nhất định không có được Lý Hồng. Tống Hạo Thiên có chút tức giận: - Đừng có miệng lưỡi lợi hại, bắt đầu đi! Trương Nhất Phàm nhìn gã, phát hiện tiểu tử này vô *****̀ng bừa bãi, ở nơi như thế này chơi loại trò chơi này thật sự không cần. Nhưng anh ta đâu biết rằng, Tống Hạo Thiên từ sau lúc nhìn thấy anh ta mờ ám với Lý Hồng ở nghĩa địa, hận không thể giết Trương Nhất Phàm. Nụ hôn kia *****̉a Lý Hồng làm gã muốn tới phát điên, mà vẫn không thể có được, không ngờ Trương Nhất Phàm lại dễ dàng có được. Một khắc đó, gã thật sự muốn giết người. Vì thể mới có chuyện gã vội lao tới nhà Lý Hồng, mới xảy ra chuyện cưỡng hôn. Trương Nhất Phàm ngồi xuống, nhìn Tống Hạo Thiên: - Anh muốn đánh cuộc gì? Đánh cuộc thân phận? Đánh cuộc gia thế? Hay là đánh cuộc địa vị hiện tại *****̉a anh? Tống Hạo Thiên ngông cuồng nói: - Đánh cuộc thân phận, đánh cuộc địa vị, đánh cuộc gia thế với anh, lại khiến người ta nói tôi ức hiếp người khác. Chúng ta đánh cuộc hôm nay ai thua, người đó bò từ trong này đi ra ngoài. Sau đó từ nay về sau, rời xa Lý Hồng.