←
→
- A?
Rất nhiều người ngây ngẩn cả người, ngay cả Thẩm Kế Văn đều há hốc mồm, Trương Nhất Phàm làm như vậy là cách đánh cược gì?
Tuy nhiên, Duệ Quân thấy, *****̃ng là âm thầm mỉm cười, không thể nghi ngờ, như vậy đối với Trương Nhất Phàm mà nói, là một biện pháp giải quyết tuyệt diệu? Anh ta không hiểu thủ thuật đánh cược, nhưng Tống Hạo Thiên cố tình lại muốn đánh cược trận này với anh ta.
Tống Hạo Thiên làm như vậy, không thể nghi ngờ là ỷ vào kỹ thuật mà bản thân luyện được, kỹ thuật đánh cược của tên tiểu tử này rất điêu luyện mỗi lần xuất hiện đều làm cho người ta khóc mà về. Hôm nay gã lại muốn dùng cách này chỉnh người khác, không nghĩ tới Trương Nhất Phàm không nghe theo gã sắp đặt.
Trong tay có bao nhiêu viên sỏi, đánh cược chẵn lẻ, đều dựa vào may mắn *****̉a hai người, không hề có chỗ mưu lợi.
Trương Nhất Phàm *****̃ng là bất cứ giá nào, nếu Tống Hạo Thiên muốn *****̀ng anh ta sống mái, anh ta liền đổi cách khác, thử thách sự gan dạ, sáng suốt thật sự *****̉a tên tiểu tử kia. Quả nhiên, Tống Hạo Thiên giận tím mặt:
- Đây là cái gì cách đánh cược chó má gì! Tôi muốn đánh cược quân bài với anh, súc sắc, bài pu-khơ, trong số các loại bài, tùy anh lựa chọn!
Trương Nhất Phàm tùy ý ném sỏi vào trong ao:
- Nếu cậu không muốn đánh cuộc, vậy coi như cậu bỏ cuộc.
- Mẹ nó! Tôi tới cầm sỏi, anh đoán!
Tống Hạo Thiên đi qua, tức giận cầm lấy số ít sỏi còn lại trong chậu, gần như giận dỗi nói:
- Anh đoán đi, là chẵn hay là lẻ!
Gã cho rằng, hành động vừa rồi *****̉a Trương Nhất Phàmchiếm ưu thế của gã vì thế gã quyết định nắm quyền chủ động trong tay mình. Tống Hạo Thiên tuy rằng là một tên rất kiêu ngạo, ngông cuồng vô độ, nhưng gã chưa bao giờ làm chuyện không chắc chắn.
Tuy rằng vừa rồi Ttrương Nhất Phàm một phen tùy ý, trước mắt bao nhiêu người lại không có khả năng giở trò quỷ, có hội này đối với hai người bọn họ mà nói, là mỗi người một nửa. Chuyện mà Tống Hạo Thiên cảm thấy không có nắm chắc, gã tuyệt đối sẽ không làm.
Hiện tại, nắm đá cuội nho nhỏ trong tay gã này, gã đương nhiên biết số đá trong tay là chẵn. Trương Nhất Phàm như vô tình phiêu mắt nhìn về phía trong chậu, thản nhiên nói:
- Chẵn!
Lúc nghe thấy Trương Nhất Phàm nói lên chữ “chẵn”, rất nhiều người trong lòng hít vào khí lạnh. Đây thua không phải là tiền, mà là thể diện. Có một số thời điểm, danh dự quan trọng hơn tiền. Hơn nữa những người như họ không cần quan tâm chút tiền nhỏ mọn ấy.
Trương Nhất Phàm nhẹ nhàng nói ra như vậy, nếu chẳng may thua, chẳng phải là phải bò từ trong này đi ra ngoài?
Quân thiếu gia *****̃ng nhìn sắc mặt *****̉a Trương Nhất Phàm, lại phát hiện anh ta rất bình tĩnh, kiểu bình tĩnh có vẻ chắc thắng, không khỏi cảm thấy tò mò. Thẩm Kế Văn thì có chút khẩn trương, thầm nghĩ Trương Nhất Phàm *****̃ng hơi quá nóng nảy đi. Anh ta dựa vào cái gì khẳng định số viên sỏi trong tay Tống Hạo Thiên là sỗ chẵn?
Ngay tại luccs hai người lo lắng thay cho Trương Nhất Phàm, một cảnh tượng kỳ quái xuất hiện, sắc mặt Tống Hạo Thiên chìm xuống dưới, mang theo một loại ác ý nói:
- Lần này không tính, anh giở trò!
Hả? Thẩm Kế Văn nóng nảy, bởi vì bọn họ rõ ràng nhìn thấy lúc Tống Hạo Thiên ném xuống số đá cuội, là bốn viên. Đúng, chính là bốn viên không sai!
Về phần Trương Nhất Phàm làm sao mà biết được, người khác không thể hiểu hết, nhưng Tống Hạo Thiên xấu lắm, gã liền không phục. Vì thế anh ta quát Tống Hạo Thiên:
- Tống Hạo Thiên, mày còn là người không, đừng có mặt dày như thế, Thẩm Kế Văn tôi là người đầu tiên không phục.
Tống Hạo Thiên lúc này *****̃ng rất tức giận:
- Thẩm Kế Văn, liên quan gì tới mày, Bớt lắm chuyện ở trong này, trong tứ đại công tử ở Bắc Kinh mày chỉ là thằng yếu đuối cũng chỉ xứng làm một con chó *****̉a Trương Nhất Phàm! Thật ra mày cũng *****̃ng là người trong bốn dòng họ lớn thôi.
Tống Hạo Thiên quýnh lên, nói không giữ ý. Liền mắng ra những câu như thế!
Thẩm Kế Văn rít gào:
- Rác rưởi, bố chính là một con chó, *****̃ng là còn mạnh hơn mày. Tống Hạo Thiên, chúng ta ra ngoài đấu!
Trương Nhất Phàm nhìn thấy sắp to chuyện, liền lôi kéo Thẩm Kế Văn:
- Không đáng so đo với loại người như thế! Chúng ta đi thôi!
Lúc này Tống Hạo Thiên đã thẹn quá thành giận, gã chỉ mong có cách nào lảng sang chuyện khác, bởi vì chình mình lúc nãy rõ ràng đã nói, đánh cược với Trương Nhất Phàm, ai thua người đó bò từ trong này ra ngoài.