Chương 859: Hôm nay anh không đến được

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trương Nhất Phàm và Thẩm Kế Văn đang trên đường về, Thẩm Kế Văn vẫn thở hì hộc, - Nhất Phàm, Tống Hạo Thiên thật quá tự cao. Giọng điệu đó anh nuốt trôi được, chứ tôi thì không. Trương Nhất Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, - Kế Văn, tiếp tục như thế, chỉ có hai chúng ta thiệt, nghe lời tôi, nhịn một chút, để tôi nghĩ cách giải quyết! Thẩm Kế Văn quay đầu lại nói: - Vậy rốt cuộc anh đã nghĩ thông chưa? Quyết định xử lý tên khốn kiếp này như thế nào? - Anh đừng nói lung lung, việc này mà làm lớn ra ai cũng gánh không nỗi. Chúng ta muốn động vào gã thì cũng chỉ có thể đứng ở chính diện, phải có kế sách rõ ràng. - Bất kề gã có âm mưu kế sách gì, mình đứng về phía chính nghĩa thì không phải sợ gì cả, có thể trừng trị gã là được rồi. Thẩm Kế Văn hung hăng nói. Trương Nhất Phàm rút điếu thuốc ra, - Việc này liên quan đến rất nhiều người, phải chú ý sự ảnh hưởng của nó. Đi thôi, việc này để sau hãy nói. Thẩm Kế Văn nổ máy xe, xe chạy rất chậm, giống như đang cưỡi ngựa xem hoa. Đi được nữa đường, Thẩm Kế Văn liền hỏi: - Anh rốt cuộc là đắc tội với gã ở chỗ nào, xem ra gã rất có thành kiến với anh. Trương Nhất Phàm thờ ơ không thèm giải thích, - Lái xe đi, đến phía trước tôi phải xuống. “Cái gì, anh muốn đi đâu?” Thẩm Kế Văn nhìn đường phố mênh mông, - Những người phụ nữ lẳng lơ ở thủ đô rất nhiều, còn có rất nhiều người phụ nữ bán rượu trong các quán rượu nữa, anh như vậy, thật là không an toàn. Trương Nhất Phàm không thèm để ý, nhưng trong lòng suy nghĩ về việc của Tống Hạo Thiên, dù sao thì cũng phải kết thúc. Giống như Tống Hạo Thiên vậy, đã đắc tội với gã thì không thể giảng hòa được. Tống Hạo Thiên không giống Ô Dật Long, Tống Hạo Thiên giống như là loại mãnh thú không thể nào thuần hóa. Nhưng bản thân Hạo Thiên cũng không có khả năng giống như Phương Tấn Bằng đi đối phó gã. Nên làm cách nào đây. Trong lòng Trương Nhất Phàm đang suy nghĩ vấn đề này. Thẩm Kế Văn ngừng xe lại, - Là đoạn đường này phải không? Trương Nhất Phàm gật đầu, - Anh đi đường cẩn thận đấy, tôi xuống đây. Lúc sắp đi, Kế Văn kéo tay hắn lại nói, - Đợi một chút. Trương Nhất Phàm nhìn ay, Kế Văn nói: - Anh còn chưa nói với tôi, làm sao anh đoán được số viên đá trong tay Hạo Thiên là số chẵn? Trương Nhất Phàm sờ sờ mũi, - Anh về nhà học Toán cho giỏi đi! Vấn đề đơn giản như vậy, không nên để tôi dạy anh. Trương Nhất Phàm đã đi, Thẩm Kế Văn vẫn ngồi tính nhẩm trên ngón tay, - Dựa vào —— trang b!” 10 giờ, Trương Nhất Phàm về đến nhà. Vừa mới vào phòng, Hắn liền nghĩ đến vấn đề của Dương thị, đúng lúc đó, bé Thiên Vũ chạy đến bên hắn. Hắn ôm lấy bé hỏi: - Sao giờ này con vẫn chưa ngủ. Mẹ của Nhất Phàm từ bên trong bước ra, nhìn thấy đứa trẻ, - Hôm nay, anh có thời gian về thăm con à. - không phải con mới ở nhà sao, ba đâu rồi mẹ. Ông ấy và ông nội đang ở phòng sách nói chuyện. Trương Nhất Phàm nói, - Vậy con đi ngủ đây. Bé Thiên Vũ từ trên người hắn trượt xuống, cầm lấy tay bà nội, - Bà ơi, con phải đi ngủ đây. Tô Tú Khanh nói: - Tối nay con ngủ với ba.s Bé Thiên Vũ nhìn hắn, lắc đầu. Rụt rè cúi vào ngực bà. Trương Nhất Phàm không đến phòng sách của ông nội mà đi thẳng về phòng mình. Nằm trên giường, hắn liền gọi điện thoại cho Kế Văn. Kế Văn vừa định đi tắm, thế là, Triệu Khả Hinh nhận điện thoại, Trương Nhất Phàm nghe giọng của Khả Hinh hỏi, - Em còn chưa ngủ à? Triệu Khả Dinh: - Dạ, anh Phàm. Kế Văn lại dẫn anh đi đâu đấy ạ? Nhất Phàm cười: - Con em có khỏe không? Lúc nào em rãnh, về nhà chơi, hôm qua anh mới về nhà đó. Triệu Khả Hinh giọng trầm xuống nói: - Anh à, dường như lão Thẩm này có thành kiến với anh rất nhiều, anh sẽ không... Đang nói, Thẩm Kế Văn đi ra, giật điện thoại, - Sao em lại nghe điện thoại của anh, coi chừng anh kiện em vì đã xâm phạm sự riêng tư đó. Khả Hinh trừng mắt nhìn, ném cái gối vào anh ta. - Tối nay, anh ngủ ở phòng khách! Dù sao em cũng sinh ra đứa con gái, gia đình anh cũng đã không thích em rồi.