Chương 862: Lý đình đình

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Thủ tướng đề xuất đi thị sát ở Vĩnh Lâm, rất nhiều người đều cho rằng đây là âm mưu của Trương Nhất Phàm, hắn muốn mượn thế, mượn thế của Thủ tướng để nâng địa vị thân phận mình. Lý Hồng cũng nghe nói, nhưng cô không cho rằng như vậy. Bởi vì cô rất hiểu người Thủ tướng này, người khác không có khả năng chi phối ý chí, cũng như không ai có thể quyết định ý nghĩ của ông. Mục đích thực của Thủ tướng, khẳng định là đi xem quặng mangan ở Vĩnh Lâm, tài nguyên này đứng đầu cả nước, ông đến là để bảo vệ tài nguyên khoáng sản, cấm khai thác bừa bãi. Lý Hồng cùng Lý Thiên Trụ nói đến việc này, cô liền khẳng định việc như vậy, Lý Thiên Trụ cũng là không tin. Lý Hồng nói: - Nếu nghĩ như vậy, vậy anh thật không thể giải thích được thái độ làm người của Thủ tướng. Tâm của ông vĩnh viễn đều là lợi nước lợi dân, tuyệt đối không có khả năng đưa ra quyết định vì ích lợi của một người nào đó. Trong mắt Thủ tướng chỉ có nhân dân, không có cán bộ. Lý Thiên Trụ đương nhiên biết Thủ tướng nhìn Lý Hồng với cặp mắt khác xưa, bởi vì người như Lý Hồng, ở thế hệ trẻ không được mấy người. Có thể cùng cô sánh vai, cả nước cũng không có được vài người như vậy. Vì thế hắn nhìn Lý Hồng nói: - Sang năm có thay đổi, cô có ý tưởng gì? Không nghĩ tới cô thờ ơ đối với ám chỉ của Lý Thiên Trụ: - Tôi ở Song Giang rất tốt, hiện tại Song Giang phát triển như mặt trời ban trưa, mục tiêu thành thành phố lớn thứ hai của tỉnh đã đạt được. Có câu nói, tranh đấu giành thiên hạ dễ dàng, giữ giang sơn mới khó. Song Giang có thể có quy mô như hôm nay, thành tựu như vậy, cá nhân tôi cho rằng ta còn ở lại Song Giang cho thỏa đáng. Nhớ ngày đó, Trương Nhất Phàm đem Song Giang, một thành thị hỗn loạn, chấn chỉnh thành đô thị hiện đại, hơn nữa có khả năng của Diệp Á Bình, hệ thống an ninh đã là dẫn đầu. Năm thứ hai liên tiếp Song Giang được chọn là thành phố văn minh, hài hòa, so với Song Giang trước khi được Trương Nhất Phàm chấn chỉnh đều nhìn không ra. Lý Hồng nghĩ, cô nên quán triệt thực hiện chính sách Song Giang, tiếp tục phát huy. Lý Thiên Trụ nhìn cô, cảm thấy hơi không thể tin nổi: - Cô thực không có tính di chuyển? Trước kia không phải cô rất thích ở lại thủ đô sao? Lý Hồng lắc đầu: - Giang Nam rất tốt! Lý Hồng là một người chưa bao giờ để lộ ý tưởng của mình, ở trước mặt Lý Thiên Trụ cũng nhiên không ngoại lệ. Lý Thiên Trụ tự nhiên đoán không ra ý tưởng của cô, đành phải nói: - Cô trở về chuẩn bị một chút, Thủ tướng chỉ đích danh cô phải tham gia. Lý Hồng gật gật đầu, đi ra khỏi văn phòng Lý Thiên Trụ. Trên đường về Song Giang, cô gọi điện thoại cho Trương Nhất Phàm: - Khi nào anh khởi hành? Sau khi hai người có quan hệ mờ ám, lúc Lý Hồng gọi điện thoại cho Trương Nhất Phàm, cho tới bây giờ cũng không xưng tên, hơn nữa còn đi thẳng vào chủ đề.