Chương 863: Quán rượu ở thủ đô

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lý Tư Nguyên và Phương Khiêm ngồ ở ghế dài, không chút để ý uống rượu, Phương Khiêm ngẩng đầu, nhìn đồng hồ: - Tư Nguyên, em anh tìm chúng ta làm gì? - Quỷ biết, nó không có việc gì lại chạy tới thủ đô làm cái gì điên điên. - Tôi nghe nói cô ấy ở thủ đô mượn tiền khắp nơi, nghĩ muốn làm đại sự. Ánh mắt Phương Khiêm nhìn giữa sàn nhảy, cả người cô gái gợi cảm nóng bỏng, eo khêu gợi lộ ra cả rốn, nhảy sôi động theo điệu nhạc. Phương Khiêm cực kỳ thích eo nhỏ khêu gợi, lần nào anh cũng mải mê nhìn. Tuy rằng, anh muốn đàn bà đều rất dễ dàng, nhưng vẫn tham muốn nhìn. Đàn ông háo sắc! Những lời này ở trên người Phương Khiêm, biểu hiện rất rõ ràng. Từ xưa đến nay, nữ nhân luôn thích anh hùng, Phương Khiêm bình thường đều cho mình là anh hùng. Phương Khiêm chính là người như thế, dù cho bản thân rõ ràng giống như cứt chó, nhưng đều tự xưng là anh hùng, tự xưng như thế, đúng là cán bộ cao cấp Phương Khiêm so với người bình thường không giống nhau. Lý Tư Nguyên so với Phương Khiêm, lão luyện hơn một chút, không có hèn mọn như vậy. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com Anh là một người rất hiện thực, không dễ dàng thua người. Ở trong trường học một tuần, đối với hai người mà nói, quả thực là sống một ngày bằng một năm, sớm biết nghiêm ngặt như vậy, Phương Khiêm sẽ không đi. Trước kia ở trường Đảng tỉnh, còn có thể tìm người học thế, chỉ cần có người vô đó ngồi, lấy được điểm là ok, nhưng chiêu này không dùng được ở trường Đảng thủ đô. Thậm chí tệ hơn, còn quản lý rất nghiêm. Không cho bọn họ họp nhóm vui vẻ, bởi vậy mỗi cuối tuần, bọn họ đều vui sướng cực kỳ. Ai nói bọn họ trước kia ở tại địa phương đều được ưu ái? Người khác đều nhìn ánh mắt của bọn họ mà làm việc, hiện tại đến lượt bọn họ ngồi có quy củ trong lớp học, chẳng phải còn hơn so với giết người? Quy tắc, được dùng để hạn chế người khác, trên thực tế, mỗi người đều muốn ở trên quy tắc, chỉ duy nhất một mình. Những quan lớn này, người nào không phải như thế? Ngay tại hai người mỗi người đều có suy nghĩ riêng, Lý Đình Đình ăn mặc như một tiểu yêu tinh xuất hiện. Toàn thân màu đen, cổ áo sâu xuống ngực, đem toàn bộ phía trước ngực lộ ra. Phía dưới váy đen rất ngắn, vừa qua khỏi mông. Trên đùi tất chân đen, kéo dài tới chỗ bí ẩn kia. Vóc dáng Lý Đình Đình không cao, một thước năm mấy, hơn nữa có chút nhỏ xinh, mang giày cao gót, đeo túi LV, thoạt nhìn rất phong cách, nhưng ánh mắt cao ngạo không che dấu, thường làm người ta chùn bước. Làn da đen, nhưng khuôn mặt xinh xắn, đủ bù lại khuyết điểm của cô. Lý Đình Đình không có ***** to lớn, cũng không có phong tư lay động, mông to ***** mê người, nhưng phong thái Lý Đình Đình, có lúc cũng làm người ta thần hồn điên đảo. Nếu trong này không có Lý Tư Nguyên, Phương Khiêm hận không thể đem ánh mắt mình, chôn vùi trên người Lý Đình Đình. Nhưng ở trước mặt Tư Nguyên, anh không dám *****. Lý Đình Đình ngồi xuống: - Hai người các anh thật là, mỹ nữ đều không có. Vẫn là em tới ngồi cùng các anh. Phương Khiêm lập tức hỏi: - Uống cái gì? Anh gọi giúp. - Brandy, cảm ơn! Lý Đình Đình rất hào phóng búng ngón tay, vẫn là phong cách gái lưu manh. Lý Tư Nguyên nói: - Em tới thủ đô để làm gì? - Mượn tiền! Lý Đình Đình nói rất rõ ràng. Phương Khiêm gọi cho cô một ly Brandy, Lý Đình Đình nhận trong tay, ngón tay mảnh khảnh vuốt tóc: - Em có kế hoạch rất lớn, cần các anh hỗ trợ! Phương Khiêm dường như rất chung tình với Lý Đình Đình, vội hỏi: - Nói đi, lời nói của Lý đại tiểu thư, anh chết ngàn lần cũng không chối từ. Lý Đình Đình liếc mắt hắn một cái: - Chết không cần, có tiền là được. Lý Tư Nguyên rõ ràng lớn tuổi hơn so với hai người, uống rượu xong nói: - Cô có kế hoạch gì, nói đi! Lý Đình Đình hừ lạnh một tiếng: - Nói ra, hù chết các anh. Hai người đều không lên tiếng, Lý Đình Đình lên tiếng: - Em muốn báo thù, tắm máu Dương thị, vì vài năm trước trả thù.