Chương 864: Lý Đình Đình và Phương Khiêm

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lúc trước cùng Trương Nhất Phàm trên đường gặp nhau ở Đông Lâm, cô chỉ mười tám tuổi, chớp mắt đã là cô gái hai mươi, chỉ có điều Hoa Sơn xem trọng sự nghiệp, ít quản lý con gái của mình. Bởi vậy, Lý Đình Đình bỏ học rất sớm, trở thành cô gái giang hồ. Hắc bạch hai phái, không ai không biết Lý Đình Đình. Một ít người còn cùng cô xưng anh em. Hiện giờ cô đi tới thủ đô xin viện trợ, lại không nghĩ rằng kế hoạch của mình lại bị các anh em phủ nhận. Lý Tư Nguyên là đời thứ ba của Lý thị, có thể nói là một người điềm đạm nhất, có tiền đồ nhất. Chẳng qua bọn họ ở tỉnh quảng xa, không được cưng chiều bằng anh em Lý thị chính tông. Nguyên nhân thế hệ của Lý Hoa Sơn không được yêu thích, chủ yếu là do năm đó Lý Hoa Sơn làm Lý lão gia tức giận, ngoan cố một mình lang bạc. Mà hai đứa con của ông, lại kế thừa tính cách đấy. Ngoài trừ hàng năm đến Bắc Kinh chúc tết Lý lão gia ra, bình thường hai anh em đều không có xuất hiện ở thủ đô. Nhưng Lý Tư Nguyên vẫn được Lý lão gia vừa ý, bởi vậy mấy năm gần đây, anh thật sự tiến rất mau, cùng Trương Nhất Phàm so sánh. Lý Đình Đình thì được chiều chuộng tự do, Lý Hoa Sơn cũng thương cô, vì vậy không ai quản. Ở tỉnh quảng, Lý Đình Đình có tiếng là một nữ ma đầu, nhưng nữ ma đầu này đối với nam nhân hiểu rất rõ trong tay, còn nhỏ tuổi, nhưng rất có kinh nghiệm trong quan hệ nam nữ. Tiểu tử Phương Tử Khiêm này, kỳ thật không có nhiều tiền đồ, chẳng qua Phương gia có nhiều người tài giỏi, gã mới có cơ hội ngẩng đầu. Nói về cơ mưu, ngàn lần gã không bằng Phương Tấn Bằng. Nói về năng lực, gã cũng không bằng Phương Nghĩa Kiệt, Phó giám đốc sở này, hoàn toàn là con rối ở Phương gia. Khuyết điểm lớn nhất của Phương Khiêm chính là sắc, chỉ cần là nữ nhân, hơi có sắc một chút, gã đều có thể động tâm. Mà Lý Đình Đình lại là bảo bối của Lý Hoa Sơn, trong lòng gã liền cân nhắc, nếu chính mình thu phục được cô, chẳng phải là có một đại tập đoàn tài chính Lý gia sẽ ủng hộ gã. Bản thân có thể mượn thế của tập đoàn Hoa Sơn, trở thành người có thể so với Trương Nhất Phàm. Gã luôn hâm mộ Trương Nhất Phàm, có bối cảnh rất tốt, hơn nữa có bà xã có nhiều tiền. Bối cảnh của Phương Khiêm không kém, chính là kém không có một bà xã có tiền. Vợ của Phương Khiêm cũng là người đồng minh của Phương gia, nhưng gia tộc này so với Phương gia rất kém. Phương gia vì lôi kéo lòng người, lúc này mới cùng nhà người liên hôn. Phương Khiêm nhận được gợi ý của Lý Đình Đình, vẫn không yên lòng mà chờ cơ hội này. Lý Tư Nguyên đương nhiên không ngờ, Phương Khiêm đi hẹn hò em mình. Sau khi tới khách sạn, Phương Khiêm có phần háo sắc mà đi vào. Lý Đình Đình mở cửa, lười biếng mà trở lại giường nằm. Bởi vì vừa rồi tự sờ, khiến cô thoạt nhìn y phục có chút không chỉnh tề, mà hết thảy này đúng là Phương Khiêm đang muốn nhìn. Ở trước mặt Phương Khiêm, Lý Đình Đình cũng không làm ra vẻ, cô nói: - Em mệt chết! Vì thế gã đi vào bên giường, cười ha hả: - Anh đến giúp em xoa bóp chân! Lý Đình Đình liền đem người tiến lại, nằm lên người Phương Khiêm, gã một bên xoa bắp chân màu nâu, duỗi chân hướng lên trên một chút. Lý Đình Đình nằm ở trên giường, áo ngủ thoáng hở, trước ngực lộ ra một mảnh da thịt thật lớn, thậm chí có thể thấy rõ ràng áo Bra màu đen. Phương Khiêm nhìn bộ dáng của cô, không kìm được nuốt nước miếng. Lý Đình Đình nói: - Anh giúp em đi mượn tiền đi! Em không nghĩ kế hoạch này bị phá sản. Phương Khiêm hai mắt tỏa sáng: - Muốn bao nhiêu? - Anh nói nhiêu? Lý Đình Đình hướng giữa bắp đùi gã đá một chút, Phương Khiêm chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt huyết thẳng hướng trán. Nhất thời kích động, cảm giác chảy máu não, cả người một trận khô nóng. Vì thế, hai tay gã chậm rãi xê dịch, ấn tới trên đùi. Đùi Lý Đình Đình co dãn không tệ lắm, Phương Khiêm mượn thế dựa của cô chậm rãi xoa đùi: - Cởi tất chân đi! Lý Đình Đình nằm yên không nhúc nhích, Phương Khiêm được đồng ý ngầm, rất kích động đem cởi tất chân của cô. Chỗ sâu ở trong đùi, rõ ràng có thể thấy được ***** hoa tơ tằm. Ánh đèn mờ, còn có vài tia chập chờn, nhìn xem làm tâm thần người ta nhộn nhạo. Lý Đình Đình dùng chân động gã một chút: - Anh có thể mượn tiền nhiều ít? - Mấy trăm vạn không có vấn đề gì! Phương Khiêm nhìn mấy lông mao trả lời. - Mấy trăm vạn có cái rắm dùng a! Cũng không đủ để nhét kẽ răng! Lý Đình Đình rất không hài lòng. Lúc này Phương Khiêm mới thu hồi ánh mắt: - Thực ra còn có biện pháp khác, em không cần phải đi đầu cơ cổ phiếu, như vậy mạo hiểm quá lớn. - Nói! Lý Đình Đình một bên hưởng thụ mát xa, một bên nói. - Anh đã sớm điều tra qua Dương thị, bọn họ không phải có nhà xưởng sao? Có một số doanh nghiệp ở tỉnh Quảng, em có thể động tay vào bên ngoài. - Động tay như thế nào? - Dùng giá cả, đem toàn bộ nguyên liệu cung cấp quan trọng bán đứt, khóa nhà kho, chặt đứt ngọn nguồn Dương thị. Như một sông lớn giống nhau, chúng ta đem ngọn phá hỏng, mặt sau tự nhiên liền khô cạn. Xí nghiệp Dương thị, không có nguồn cung ứng, dây chuyền sản xuất bị ảnh hưởng. Đến lúc đó, em chỉ cần cầm hàng hóa trong tay, bán ra thị trường, bọn họ rơi vào đường cùng, cũng có thể trơ mắt mà nhìn.