Chương 874: Rượu này không uống được

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Sức khỏe của Lý Hồng cuối cùng đã hồi phục, tuy nhiên cũng phải ở trên tỉnh hai, ba ngày mới hoàn toàn bình phục. Thoắt cái đã tới ngày quốc khánh mùng một tháng mười rồi. Hôn lễ của Liễu Hải và Bạch Khẩn được tổ chức vào đúng ngày quốc khánh mà khắp nơi chung vui này. Vợ chồng Bạch Văn Thiên và vợ chồng Bạch Thanh Tùng đã đến tỉnh Hồ Nam từ hai ngày trước. Hôm đấy vừa đúng là ngày Lý Hồng hồi phục, hắn nói với Lý Hồng: - Mấy hôm nay anh rất bận, em ở lại đây hay là quay về tỉnh Hồ Nam? Lý Hồng nói Liễu Hải trước kia cũng là tướng ở Song Giang, đã vô cùng nỗ lực cố gắng vì công tác trị an của thành phố Song Giang. Tôi vẫn nên đi một chuyến! Nếu không mọi người sẽ nói người Song Giang chúng ta không biết phép tắc gì cả. Liễu Hải kết hôn, rất nhiều người ở Song Giang muốn đến Vĩnh Lâm, trong đó có Tần Xuyên, Diệp Á Bình, Đoạn Chấn Lâm, Quan Bảo Hoa, Từ Yến vân vân rất nhiều người muốn đi chúc mừng. Còn có vài cấp dưới trước kia của Liễu Hải cũng muốn đến Vĩnh Lâm. Về phần bạn bè trước kia của Trương Nhất Phàm gồm Đường Vũ, Lý Trị Quốc, Uông Viễn Dương đều có quan hệ khá thân thiết với Liễu Hải, nhất định sẽ tới chúc mừng. Mặc dù Liễu Hải không muốn làm quá lớn nhưng cũng sẽ không quá ít người. Bởi vậy, Liễu Hồng đề nghị tổ chức hôn lễ ở ngay khách sạn Vĩnh Lâm. Trong khoảng thời gian này, Trương Nhất Phàm cũng rất bận, Liễu Hải kết hôn, hắn còn bận hơn cả Liễu Hải. Về công về tư, hắn đề có trách nhiệm tiếp đãi Bạch Văn Thiên, nhưng Bạch Văn Thiên rốt cục là thương nhân, ông ta có suy nghĩ của riêng mình. Vậy nên ông ta tự mình đi phát thiệp mời tới một số vị lãnh đạo quan trọng của tỉnh như Thẩm Hoành Quốc, Lý Thiên Trụ. Trương Nhất Phàm suy tính, cho dù là Lý Thiên Trụ không đi thì Thẩm Hoành Quốc nhất định là không vắng mặt. Bởi vì Thẩm Hoành Quốc và Bạch Văn Thiên có thâm giao đã quen biết nhau nhiều năm nay rồi, ông ta không thể không đến. Hà Tiêu Tiêu gọi điện từ Mỹ về, bảo Trương Nhất Phàm lấy danh nghĩa của công ty gửi quà cho Liễu Hải. Trương Nhất Phàm hỏi em đi bao nhiêu? Hà Tiêu Tiêu nói: - Chủ tịch hội đồng quản trị chính thức lên tiếng đây, Liễu Hải thiếu cái gì, chúng ta sẽ tặng cái đó? Về tiền thì tặng năm số tám thế nào? Trương Nhất Phàm mỉm cười, có lòng là được mà, em tự mình nói với Lý Hồng nhé! Không nên xử tệ với cô ấy, không nên để cô ấy cảm thấy tủi thân. Hà Tiêu Tiêu nói: - Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của Chủ tịch Hội đồng quản trị, anh không cần phải lo lắng. Cô nói Chủ tịch Hội đồng quản trị là chỉ Đổng Tiểu Phàm, Trương Nhất Phàm nói, được, vậy anh không quản nữa, mọi người tự thương lượng đi. Hắn tin tưởng Hà Tiêu Tiêu và Đổng Tiểu Phàm sẽ xử lý tốt chuyện này. Do việc của công ty ở Mỹ, hai người đều không có ý định về nước. Đêm trước hôm Quốc Khánh, Trương Nhất Phàm gọi Liễu Hồng tới phòng mình ở Vĩnh lâm. Hắn nói với Liễu Hồng về đám cưới, Liễu Hồng nói hắn không phải lo lắng quá, có công ty tổ chức hôn lễ làm, tất cả mọi chuyện để bọn họ lo là được rồi. Trương Nhất Phàm nói vậy anh không cần phải bận tâm nữa, em nên tổ chức hôn lễ này long trọng một chút, không nên quá keo kiệt, nếu không sẽ khiến cho người của Bạch gia cảm thấy mất mặt. Tuy rằng hai người đã không còn cha mẹ nhưng anh luôn coi Liễu Hải như anh em, cậu ấy đã cùng anh vào sinh ra tử nhiều lần, em cũng biết tình cảm hai chúng ta cho nên có gì khó khăn thì em cứ nói ra. Chúng ta hiện tại không thiếu tiền, Liễu Hải cũng là người có giá rồi, em là đại diện của nhà trai thì phải vực cái khí thế này lên. Liễu Hồng gật đầu, những điều này trước kia anh cũng đã nói với em rồi, em cũng đang sắp xếp. Yên tâm đi, em sẽ không để cho Bạch gia cảm thấy gả con gái mình cho Liễu Hải là thiệt thòi, có anh, có sự tương trợ của Tiêu Tiêu, Tiểu Phàm, em cảm thấy Bạch gia không thể nói con gái họ bị thiệt thòi được. Hai người hàn huyên một hồi, Liễu Hồng liền đứng lên: - Em về khách sạn trước đây. Trước khi đi, cô nhìn Trương Nhất Phàm đầy trừu mến: - Đợi việc này xong xuôi, anh có thể gọi em bất cứ lúc nào. Trương Nhất Phàm cười cười, bởi vì còn có Thôi Hồng Anh trong phòng, hai người cũng không có cử chỉ gì quá thân thiết. Ngày mai chính là quốc khánh, tất cả mọi người đều rất bận. Liễu Hồng là đại diện của nhà trai đương nhiên lại càng bận bịu hơn. Khi Liễu Hải vừa đi, Đường Vũ và Lý Trị Quốc cũng đến Vĩnh Lâm. Sau khi Liễu Hồng đi khỏi bọn họ liền đi vào phòng Trương Nhất Phàm. - Đại ca, ra ngoài ăn đêm đi! Trương Nhất Phàm nói, không cần đi đâu cả, ở trong này làm chút gì đó ăn là được. Ở đây có đặc sản của Vĩnh Lâm, ngoài ra có mấy bình rượu. Hắn gọi Thôi Hồng Anh: - Tiểu Thôi, em làm vài món ăn để mấy đứa này ngồi đây nhấm rượu nhé. Thôi Hồng Anh vui vẻ đáp: - Rõ, em lập tức đi làm ngay! Trong bếp có rất nhiều đồ ăn vừa mới mua về hôm nay, cô vào trong rửa rau. Đường Vũ và Lý Trị Quốc nhìn Thôi Hồng Anh, cười đầy ý tứ nói : - Đại ca, vẫn là học sinh à? Trương Nhất Phàm hiểu ý ngay, những lời thốt ra từ miệng bọn này chẳng hay ho gì, liền trừng mắt nhìn: - Đừng nói vớ vẩn. Cô ấy là bạn gái của Thư ký Đằng.