Chương 875: Tiền hối lộ

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Trong hộp rượu, tất cả đều là nhân dân tệ. Trương Nhất Phàm lập tức phản ứng lại, ai làm cái chuyện hay ho này thế nhỉ? Cũng may Hồ Lôi thông minh, không mở rượu này ra trước mặt mọi người. Anh ta lập tức đưa lại cho Trương Nhất Phàm, rồi vào phòng chứa đồ đổi lấy hai chai khác. Trong phòng chứa đồ của Trương Nhất Phàm còn bốn năm chai rượu loại này. Trong thuốc rượu phát hiện ra chuyện này, kỳ thật đám Đường Vũ cũng không hiếm gặp. Có người vì tặng quà nhưng đối phương lại không nhận, chỉ có thể nghĩ ra biện pháp này. Nghe nói có người vì tặng quà mà đem tiền nhét trong bụng cá. Lãnh đạo căm ghét hành vi này liền gọi người đem cá vứt đi. Kết quả bị một tên ăn mày nhặt được, tên ăn mày trong một đêm mà trở nên giàu có, trở thành sự kiện nổi bật ở địa phương. Trương Nhất Phàm hiển nhiên là bị cán bộ nào đó đút lót. Sự việc lâu như vậy rồi, rượu này rốt cục là do ai tặng giờ hắn cũng không nhớ rõ nữa. Hắn bảo Thôi Hồng Anh cất hai chai rượu này đi, hôm nay đang có khách tạm thời không truy cứu việc này. Cũng may những người này đều là người của mình, đổi lại là người khác, Trương Nhất Phàm nghĩ hôm nay nhất định xấu mặt rồi. Nếu để cho người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị mang tiếng ăn hối lộ. Trong chốn quan trường, đâu đâu cũng đầy rẫy cạm bẫy, chỉ cần sơ suất một chút là có thể làm cho người ta thân bại danh liệt. Vì thế, hắn ở trong phòng chứa đồ tự mình mở mấy chai rượu khác ra kiểm tra , may mắn những chai rượu đó bình thường không có gì khác lạ cả. Trương Nhất Phàm lúc này mới bảo Thôi Hồng Anh mang rượu ra. Khi Thôi Hồng Anh quay lại phòng chứa đồ, Trương Nhất Phàm hỏi cô, em có nhớ là rượu này do ai mang tới không? Thôi Hồng Anh lắc đầu: - Những thứ này, có thứ đã ở đây hơn một năm rồi, không thể tìm ra được ai là người tặng những thứ này nữa. Trương Nhất Phàm nói, vậy thôi, em đi làm việc đi! Từ trong phòng chứa đồ đi ra, mọi người đều đang chờ Trương Nhất Phàm: - Đại ca, mau lên, còn thiếu mỗi anh nữa thôi. Trương Nhất Phàm chạy tới: - Hôm nay mọi người có thể uống hết mình, ngày mai rượu uống ít thôi. Ha ha… Đường Vũ nói: - Yên tâm đi, rượu của Liễu Hải em chờ vài năm rồi, tiểu tử này rốt cục cũng cho chúng ta uống rượu mừng. Tối nay, không ai được uống say, chỉ nhấp môi thôi phải để bụng để mai còn làm một bữa chứ. Mọi người liền thương thượng, ngày mai chuốc say Liễu Hải như thế nào. Băng Băng nói: - Mọi người không nghĩ nên giúp anh ấy như nào mà lại nghĩ cách chuốc say anh ấy à, thật là bất lương. Hồ Lôi mỉm cười: - Băng Băng nói đúng, mọi người không ai được chuốc say Liễu Hải, hạ giục cậu ấy xong thì buối tối động phòng thế nào được? Đường Vũ nói vậy cũng đúng, thế thì tha cho cậu ta vậy, mấy người chúng ta tự mình uống không say không về. Ăn đồ ăn do Thôi Hồng Anh làm, mọi người đều nói ngon. Điều đó khiến cho Thôi Hồng Anh hơi ngượng ngùng, da mặt cô mỏng, không quen được khen. Mọi người đang uống rượu thì chuông cửa lại vang lên. Thôi Hồng Anh ra mở cửa, Chu Bân và Dương Lăng Vân xuất hiện ở cửa, vừa nhìn thấy Chu Bân Thôi Hồng Anh liền luống cuống. Chu Bân là người thông minh, nhìn thấy sắc mặt của Thôi Hồng Anh liền biết là có gì đó không ổn. Sau khi hai người đi vào nhìn thấy trong nhà Trương Nhất Phàm nhiều người như vậy, Chu Bân liền cười nói: - Bí thư Trương, xem ra chúng tôi tới không đúng lúc, trong nhà đang có khách rồi. Trương Nhất Phàm nói, hai người cũng ngồi xuống đây, mọi người cùng uống chén rượu. Chu Bân nào dám? Anh ta nói, gọi tôi sớm hơn, tôi có thể làm chút gì đó cho mọi người ăn, bây giờ nói đến uống rượu tôi e rằng không được rồi. A, Trưởng ban thư ký Dương cũng tới, tửu lượng của anh ấy cao hơn tôi. Khi Chu Bân nói chuyện, nhìn thấy rượu mà bọn Trương Nhất Phàm uống là rượu rắn của Vĩnh Lâm. Anh ta nhanh chóng hiểu ra hàm ý trong ánh mắt khi nãy của Thôi Hồng Anh. Rốt cục cũng đợi được đến ngày này, nghĩ đến gánh nặng mình mang kia vẫn luôn làm mình bất an, bây giờ không cần nghĩ ngợi gì nữa. Hôm nay có thể yên tâm ngủ ngon giấc rồi. Vì thế anh ta lập tức đề nghị cáo từ, Dương Lăng Vân hiển nhiên không thể ngồi uống rượu cùng bọn Hồ Lôi được, dù sao, đẳng cấp của anh ta và những người đang ngồi trong nhà Bí thư Trương này cũng có chút khác biệt. Hai người lui ra, Dương Lăng Vân vốn muốn gọi Chu Bân đi ăn đêm, nhưng Chu Bân làm sao còn tâm trạng này nữa? Tâm tư đã sớm đã nghĩ đến chuyện kia rồi. Nếu Bí thư Trương không biết chân tướng còn đỡ, nếu đã biết, nhất định sẽ phê bình mình. Nghiêm trọng hơn thì công lao hơn một năm nay của mình đúng là như muối bỏ bể rồi. Tuy rằng chính mình đem chỗ tiền đó bù vào, nhưng anh ta rất hy vọng Bí thư Trương sẽ không truy cứu nữa.