Ngày hôm sau, hôn lễ của Liễu Hải đương nhiên là rất náo nhiệt.
Thẩm Hoành Quốc đích thân tới dự, còn Lý Thiên Trụ thì đúng như Trương Nhất Phàm dự đoán, chỉ bảo thư ký tới.
Tuy nhiên, có Phó bí thư Tỉnh ủy đích thân xuất hiện, hơn nữa còn có cả thư ký của Chủ tịch Tỉnh, ở cấp bậc này không phải người bình thường nào cũng có được vinh dự trên, bởi vậy, Bạch Văn Thiên rất vui mừng.
Trong hôn lễ của Liễu Hải, Trương Nhất Phàm vô tình phái hiện vợ của Bạch Thanh Tùng chính là Sở Sở. Hồi đó, danh tiếng của Sở Sở ở Song Giang vô cùng nổi bật, ai ai cũng biết, Trương Nhất Phàm không hiểu vì sao Bạch Văn Thiên lại có thể chấp nhận một người con gái phong trần như Sở Sở bước chân vào nhà mình.
Khi Sở Sở nhìn thấy Trương Nhất Phàm ánh mắt có chút né tránh.
Lúc Bạch Thanh Tùng và Sở Sở kết hôn không mời Trương Nhất Phàm, Trương Nhất Phàm nghĩ, Bạch gia chắc vẫn vì thân phận của Sở Sở nên không thích khoe khoang.
Không biết khi Sở Sở nhìn thấy cảnh phô trương của Bạch Khẩn trong lòng cảm thấy như thế nào.
Tuy nhiên, Trương Nhất Phàm nghe nói, Sở Sở đã sắp xếp khá nhiều người thân của mình làm trong nhà máy của Bạch Thanh Tùng. Trương Nhất Phàm tuy rằng không làm về quản lý doanh nghiệp nhưng hắn biết công ty gia đình, dùng người thân là nhân tố lớn nhất kìm hãm sự phát triển của doanh nghiệp.
Lý Hồng cũng đến đây, còn có Diệp Á Bình, Từ Yến …. Diệp Á Bình và Từ Yến không khác nhau lắm, hai người từ cách ăn mặc đã âm thầm phân cao thấp.
Hai người phụ nữ gần bốn mươi tuổi, hôm nay không ngờ lại mặc trang phục giống nhau, đều là Âu phục màu đen. Diệp Á Bình vẫn là Cục trưởng Cục công an kiêm Bí thư Đảng ủy công an, Từ Yến sau vụ của Ân Hồng Viễn, tuy rằng vẫn giữ chứ Phó Chủ tịch thành phố, nhưng tiền đồ sau này của cô vì thế mà cũng bị ảnh hưởng.
Trong lòng Từ Yến nghĩ đã lên tới vị trí này rồi tất nhiên vẫn muốn tiến thêm bước nữa. Ai ngờ rằng vì chuyện của ông cậu mà thiếu chút nữa bị liên lụy, nếu không nhờ Trương Nhất Phàm nói giúp cô vài lời, có lẽ đến cả vị trí bây giờ của mình cô cũng khó giữ được. Bởi vậy, trong lòng Từ Yến vô cùng cảm kích Trương Nhất Phàm.
Cô nói phải mời rượu Trương Nhất Phàm, nhưng khi cô vừa nâng ly lên định nói chuyện với Trương Nhất Phàm thì Tô Như Hồng tới.
Tô Như Hồng hiện tại cũng là Phó chủ tịch Thành phố Đông Lâm. Cô, Diệp Á Bình và Từ Yến bị những thuộc ***** cận của Trương Nhất Phàm gọi là tam hùng khăn trùm.
Hơn nữa ba người phụ nữ này đều ngoài tuổi bốn mươi, đều có một đặc điểm giống nhau. Khí chất, thân phận của ba người về cơ bản là không khác nhau, chỉ có điều Diệp Á Bình uy nghiêm hơn một chút, bởi do thói quen nghề nghiệp, cô không thể không tạo ra một bộ mặt nghiêm túc như thế.
Nhìn thấy Tô Như Hồng đi tới, Trương Nhất Phàm liền giới thiệu:
- Vị này là Từ Yến, Phó chủ tịch Thành phố Song Giang. Vị này chính là Tô Như Hồng, Phó chủ tịch Thành phố Đông Lâm, hôm nay hai người có duyên, làm quen với nhau nhé.
Hai người đánh giá lẫn nhau, lập tức có vẻ đồng cảm. Không dễ dàng gì, hơn bốn mươi tuổi, làm Phó Chủ tịch Thành phố, hơn nữa lại là phụ nữ, bởi vậy hai người càng hiểu tâm tư nhau hơn.
Năm đó Tô Như Hồng là do Trương Nhất Phàm một tay đề bạt lên, lúc ấy thành phố Đông Lâm đang thu hút đầu tư, tình hình không khả quan. Là Trương Nhất Phàm một tay tạo ra người phụ nữ Cục trưởng cục Xúc tiến đầu tư này, sau đó cô lên làm Phó Chủ tịch thành phố.
Trong quan trường, rất nhiều người cho rằng, vị trí của một số phụ nữ đa phần là do bối cảnh hoặc là sắc đẹp làm nền tảng cho sự thăng tiến của họ.
Hơn nữa, hai người cho dù là tướng mạo hay khí chất đều thuộc loại mỹ nhân xuất chúng. Khi Trương Nhất Phàm đề bạt Tô Như Hồng, hắn mới hơn hai mươi tuổi, một Chủ tịch thành phố mới hai bảy hai tám có quan hệ mờ ám với một cục trưởng gần bốn mươi tuổi ư?
Giống như năm đó, chồng của Tô Như Hồng nghi ngờ cô và Trương Nhất Phàm có quan hệ mờ ám với nhau, tuy nhiên tin đồn nhàm chán này tự dập tắt rất nhanh.
Hai người nâng chén uống với Trương Nhất Phàm một ly, Trương Nhất Phàm nói:
- Chủ tịch thành phố Tô, chị chờ một chút, tôi giới thiệu cho chị một vị khách nữa, cũng là một người phụ nữ tài năng.
Tô Như Hồng cười cười nói:
- Là Cục trưởng Diệp đúng không?
Tô Như Hồng đã sớm nghe nói thành phố Song Giang có một vị Cục trưởng Cục công an rất có tài năng, Diệp Á Bình lúc ấy cũng là Phó chủ tịch thành phố, sau đó Trương Nhất Phàm bạo gan đưa cô lên giữ chức Cục trưởng cục công an, rồi vào ủy viên thường vụ, cứ như vậy, Diệp Á Bình chẳng khác nào là đường cong thăng tiến.
Hiện tại, Diệp Á Bình ở Song Giang tiếng tăm lừng lẫy, đó là cán bộ ủy viên thường vụ quan trọng, một số ít cán bộ nam cũng cảm thấy không bằng…. Ai bảo trước kia, người ta một phụ nữ theo Bí thư Trương vào sinh ra tử, để lại dấu ấn quan trọng trong lịch sử của Song Giang.
Nếu nói các đồng chí nữ khác trèo lên là dựa vào vẻ đẹp bên ngoài của mình, tuy rằng ba người đều xinh đẹp, hơn nữa vẻ đẹp này lại không bị phai màu bởi tuổi tác, nhưng các cô đều được lãnh đạo tin dùng bởi năng lực của chính mình.
Vừa đúng lúc này, Diệp Á Bình cũng tới.
Cô hôm nay mặc một bộ quần áo giống của Từ Yến, làm hai người thoạt nhìn rất giống chị em.
Ba người đồng thời xuất hiện trong hôn lễ này, tạo ra một cảnh tượng rất khác biệt. Ba người xấp xỉ tuổi nhau đứng một chỗ, đồng khởi nâng ly, uống chén rượu gặp mặt.
Trương Nhất Phàm nói,
- Ba người nói chuyện đi nhé, tôi đi chỗ khác xem xét chút.
Hôn lễ của Liễu Hải, Trương Nhất Phàm cũng khá bận, bởi vì rất nhiều người đến đây là vì Trương Nhất Phàm, ai chẳng biết Liễu Hải thân thiết với Trương Nhất Phàm như nào, là người anh em mà Trương Nhất Phàm quý nhất. Liễu Hải từng vì Trương Nhất Phàm mà lập nhiều công lao hiển hách.
Thậm chí không cầu công danh, chỉ cần làm lái xe cho Trương Nhất Phàm, bảo đảm an toàn của hắn 24/24. Huynh đệ vào sinh ra tử không cầu danh lợi gì như vậy trên thế giới này không còn nhiều nữa rồi.
Nhất là tấm lòng như Liễu Hải, rất nhiều người tự thấy không làm được.