Chương 272: Vốn liếng của đàn bà

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Thông báo tuyển dụng người dẫn chương trình của Sở Giang Vệ thị nghiêm ngặt đến gần như hà khắc. Thường thường từ mấy chục người trong số hơn trăm người được đề cử mới rút ra một người, mà toàn bộ quá trình chọn lựa cũng là tầng tầng khảo hạch, cấp cấp sàng chọn, là thật sự đãi cát tìm vàng. Ngải Phương ở trong đại quân ứng tuyển chỉ có thể xem như một người rất bình thường. Lần này Sở Giang Vệ thị chỉ thông báo tuyển dụng tổng cộng có ba người chủ trì, mà tham gia sàng chọn lại hơn mấy trăm người. Những người này gồm cả những người lăn lộn nhiều năm trong giới chủ trì, cũng có sinh viên tốt nghiệp đại học tin tức truyền thông chuyên nghiệp, có thể nói là nhân tài đông đúc. Ngải Phương chỉ là một người tốt nghiệp đại học hạng ba, công tác ở đài truyền hình Đức Cao mấy năm nay, cũng xem như tích lũy được chút kinh nghiệm nhất định. Nhưng Đức Cao là một thành thị nghèo, trình độ tin tức truyền thông hoàn toàn không cùng cấp với tỉnh thành. Cái gọi là kinh nghiệm của Ngải Phương, căn bản không thỏa mãn được yêu cầu về năng lực và tố dưỡng của tỉnh đài Vệ thị. Mà xét về độ thích nghi và tiềm năng bản thân, cô lại không bằng được những sinh viên tuổi trẻ đã tốt nghiệp mấy trường đại học truyền thông danh tiếng. Cho nên, vị trí của cô là cực kì xấu hổ . Đã trải qua hai đợt khảo hạch sàng chọn, hôm nay rốt cục cũng tiến được vào vòng phỏng vấn, Ngải Phương thức dậy từ rất sớm, trang điểm cẩn thận, sau đó đi tỉnh đài nhận phỏng vấn. Dọc theo đường đi, bởi vì khẩn trương mà hai chân và cánh tay của cô đều run lên, Trong ấn tượng của cô, lần đầu tiên chủ trì tiết mục cũng chưa từng khẩn trương giống như hôm nay vậy. Là một đứa trẻ xuất thân từ một gia đình bình thường, con đường Ngải Phương đã đi qua thật sự không dễ dàng gì. Để có thể đi tới hôm nay, cái giá mà cô phải trả là rất lớn. Đã rất nhiều lần, cô thậm chí bị buộc tới bước đường cùng, thiếu chút nữa là giao ra chính thân thể mình. Nhưng hết lần này qua lần khác, sự ngoan cường và kiên trì từ trong cốt tủy của cô đã khiến cô vượt qua những cửa ải khó khăn đó. Từ một cô gái trẻ tuổi đầy mơ mộng, cho tới hôm nay, đã miễn cưỡng được xem như người dẫn chương trình hạng ba. Năm tháng mài mòn góc cạnh của cô, nội tâm Ngải Phương sớm đã chồng chéo đầy vết sẹo rồi . - Lần này nhất định phải thành công, không có đường lui nữa rồi! Ngải Phương không ngừng nói với bản thân như vậy. Cô thầm nghĩ: “ Chỉ được thành công, không được thất bại! “