Chương 273: Tâm tư của nử nhân

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Ngải Phương có chút khẩn trương, khẩn trương đến tay chân cũng lúng túng không biết để vào đâu. Ở trước mặt cô là một ly cà phê Lam Sơn đắt tiền nhập khẩu chính tông từ Jamaica đang tỏa hương thơm phức. Cô vài lần muốn vươn tay cầm lấy ly mà nhấm nháp một ngụm, nhưng giương mắt nhìn người trước mặt thì tay lại không thể vươn ra nổi. Lần gặp mặt hôm nay này có thật nhiều điều khiến cô trở tay không kịp! Thứ nhất, là Trưởng ban Tin tức của tỉnh đài là một phụ nữ, mà không chỉ thế, lại còn cực kì trẻ tuổi. Ngải Phương đối với người này cũng là ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Tỉnh đài 《 Những câu chuyện kỳ lạ 》 được hưởng ứng trên cả nước, đại danh Phương Uyển Kỳ người chủ trì kiêm biên đạo của tiết mục này, toàn bộ giới chủ trì Sở Giang có ai không biết, không hay chứ? Nếu như chỉ là như thế thì cũng chẳng có gì, nhưng Phương Uyển Kỳ, cái người mà bản thân vốn là kim chi ngọc diệp, nhân gian tuyệt sắc này, từ lúc Ngải Phương vào cửa liền không nói gì cả, ánh mắt chỉ đảo quanh trên người cô, liên tục đánh giá từ trên xuống dưới. Cái loại ánh mắt này Ngải Phương không cách nào dùng lời mà điễn tả. Chính là ánh nhìn tròng trọc, dường như muốn bong ra từng mảng quần áo của Ngải Phương, cái loại ánh mắt này thậm chí khiến Ngải Phương nghĩ tới ánh nhìn háo sắc của một người đàn ông. Đây là chuyện Ngải Phương chưa bao giờ nghĩ tới. Trong đầu cô không ngừng chuyển ý niệm, các loại ngạc nhiên cổ quái đều hiện cả lên, trong đó rất nhiều cái không thích hợp, khiến chính cô cũng cảm giác sợ đến nổi da gà. - Phương... Phương...Trưởng ban, chào chị, nghe đại danh chị đã lâu! Chị hôm nay tìm tôi là có chuyện gì? Ngải Phương cuối cùng cũng không kìm nổi mà mở miệng nói chuyện . Cô hao rất nhiều khí lực mới có thể đem những lời này nói ra miệng, lời nói còn lắp bắp, khác hẳn với việc mồm miệng lanh lợi bình thường. Lúc cô nói chuyện còn không dám đối diện với Phương Uyển Kỳ, bởi vì ánh mắt sáng quắc kia của Phương Uyển Kỳ thật sự khiến cô cảm thấy da đầu run lên, một thân nổi da gà. - Đại danh của cô tôi cũng nghe lâu rồi. Ngải Phương, không tồi không tồi, quả nhiên rất xinh đẹp! Phương Uyển Kỳ nói. Trên mặt chị ta mang theo nụ cười thản nhiên, trong ánh mắt sung mãn vẻ nghiền ngẫm. Trong lòng Ngải Phương phát lạnh, cô cảm thấy Phương Uyển Kỳ này có lẽ thực sự là có ham mê về phương diện kia. Bằng không, làm sao lại có loại ánh mắt đó? Vừa nghĩ đến đây, lòng Ngải Phương lạnh hẳn đi, lại không thể không cảm thán xã hội hiện tại này đích thật hoang đường. Rốt cục là loại người loại chuyện chó má gì thế này? Không phải khiến cho người ta dở khóc dở cười sao? Sao lại cứ để cho mình gặp gỡ loại chuyện này chứ? - Tôi muốn hỏi thăm một người từ phía cô! Phương Uyển Kỳ ha hả cười nói. - Là người của Đức Cao các cô, cô nhất định là có quen, đúng không? - Xin hỏi, Phương... Phương Trưởng ban, người chị hỏi thăm là ai?