Chương 909: Bệnh nặng

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Người tính không bằng trời tính. Vốn Trần Kinh đã an bài gặp mặt Đường Chí, mặt khác còn muốn thăm hỏi Cao Vệ. Nhưng ông c*̣ Phương gia bỗng nhiên bệnh nặng, Phương gia từ trên xuống dưới bao gồm cả Tây Bắc hệ đều khẩn trương lạ thường, hai người đứng đầu đời thứ ba c*̉a Phương gia đều tập trung tại cổng bệnh viện để thăm bệnh. Mà Cao Vệ thì gọi điện thoại cho Trần Kinh, nói ông ta phải đi Singapore ngay để khảo sát, khả năng không có thời gian gặp mặt Trần Kinh. Đối với việc lần này, Cao Vệ ha hả cười nói: -Tôi c*̃ng không phải có ý chối từ đây, trong mắt tôi cậu chính là con dê béo, có cơ hội tóm được cậu, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha. Chỉ tiếc là lần này lãnh đạo an bài đi Singapore, lập tức khởi hành, chúng ta chỉ có thể hẹn gặp lần sau thôi. Trần Kinh nói: - Bộ trưởng Cao, ngài không phải chính là lãnh đạo sao? Cao Vệ cười nói: -Lãnh đạo còn có lãnh đạo, cậu nghĩ rằng tôi và cậu hiện tại rất tự do sao? Nếu không phải lãnh đạo ra lệnh, tôi cứ như vậy một mình chạy ra ngoài, người khác nhìn thấy chắc chắn coi tôi thành cuốn gói chạy trốn, hậu quả chính là bị cả nước truy nã! Cao Vệ nói rất hài hước, nhưng c*̃ng có thể thấy vị trí hiện tại c*̉a ông ta rất mẫn cảm. Phó bộ trưởng bộ Tài chính, thần tài thực sự. Thần tài xuất ngoại, nếu như không phải có việc gì đặc biệt, thì không thể, lần này Cao Vệ xuất ngoại khả năng c*̃ng là có nguyên nhân đặc biệt khác. Nói chuyện c*̀ng Cao Vệ, Trần Kinh không cảm thấy chút áp lực nào cả. Cao Vệ có một loại năng lực, ông luôn khiến cho người khác cảm thấy ông không giống như người trong quan trường. Ông nói chuyện hài hước, khôi hài, hơn nữa không lên giọng, c*̃ng không dùng lời sắc bén, giống như c*̀ng bằng hữu nói chuyện phiếm vậy. Không thể phủ nhận đây là một ưu thế c*̉a ông. Trần Kinh vô c*̀ng có tình cảm tốt đối với ông. Có thể tưởng tượng được, Cao Vệ c*̃ng là người lăn lộn trong chốn quan trường nhiều năm như vậy. Ông sao có thể biểu hiện ra bên ngoài một cách đơn giản như vậy được? Hơn nữa, ông từ cơ sở tiến lên vị trí lãnh đạo các bộ và ủy ban trung ương, quá trình ấy, ông đã phải trải qua bao nhiêu khốn khổ gian nan cơ chứ? Khó vậy mà ông vẫn có thể giữ được tác phòng rộng lượng, khôi hài, thẳng thắn và thành khẩn, đây là điều rất khó có thể làm được đấy. Nhật trình bị đảo lộn, Trần Kinh và Phương Uyển Kỳ c*̀ng nhau vào viện thăm Phương lão gia. Lão tướng quân mấy năm nay sức khỏe càng ngày càng giảm. Bắt đầu từ mấy năm trước, ông c*̃ng đã trường kỳ ở bệnh viện. Bệnh c*̉a ông là bệnh mãn tính, hơn nữa thân thể người già c*̃ng đã suy nhược đi nhiều. Bệnh tình khi tốt khi xấu, lúc tốt có thể nói chuyện, đọc sách, lúc xấu cơ bản c*̃ng chỉ có thể nằm gường không ngồi dậy nổi, khả năng giao tiếp c*̃ng đều mất đi. Bất kể là Phương gia hay là Tây Bắc hệ, tất cả mọi người đều hiểu rõ, ngày ông c*̣ ra đi đã không còn xa rồi. Sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên, một người bình thường như ông c*̣, sống được đến ngần này tuổi mới ra đi c*̃ng đã là may lắm rồi. Nhưng dù sao ông c*̣ c*̃ng không giống người bình thường. Ông là một trong số ít những tướng quân khai quốc c*̉a đất nước. Trên người ông gánh quá nhiều trọng trách, chỉ cần ông còn có thể nói, đối với nhân dân cả nước đều có ý nghĩa lớn lao. Còn đối với Phương gia và Tây Bắc hệ mà nói, thì ý nghĩa càng to lớn hơn. Cho dù ông c*̣ bệnh nặng tới mức nào, cho dù còn hay không còn khả năng để ý chuyện thiên hạ. Chỉ cần ông còn thở thì vĩnh viễn vẫn là cây trụ cột c*̉a Tây Bắc hệ. Điểm này, cho tới bây giờ c*̃ng không hề thay đổi. Cho nên, ông c*̣ bệnh nặng, Tây Bắc hệ trên dưới đều rất khẩn trương. Lúc Trần Kinh và Phương Uyển Kỳ vào bệnh viện. Trong bệnh viện đã có rất nhiều người đến, những nhân tài trẻ tuổi c*̉a Phương gia, cán bộ tại Thủ đô c*̉a Tây Bắc hệ, trong số này có cả Đường Chí. Phương Liên Tuấn c*̃ng có ở đó, thần sắc mọi người đều rất nghiêm trọng. Trần Kinh và Phương Uyển Kỳ đến c*̃ng ít nhiều gây chú ý với mọi người. Ngoài trừ việc bụng Phương Uyển Kỳ càng ngày càng lớn dần ra, Trần Kinh trước mắt c*̃ng là đối tượng chú ý c*̉a mọi người. Danh tiếng c*̉a Trần Kinh ở Lĩnh Nam c*̃ng không ít, hơn nữa bây giờ hắn là lãnh đạo một đơn bị bậc nhất c*̉a tỉnh, là Ủy viên dự khuyết c*̉a Tỉnh ủy. Hiện tại Trần Kinh đang là người nắm giữ hai vị trí trẻ tuổi c*̉a Lĩnh Nam. Một, hắn là cán bộ cấp Phó giám đốc sở trẻ tuổi nhất, hai, hắn là Ủy viên dự khuyết Tỉnh ủy trẻ tuổi nhất. Điều này cho thấy tiền đồ c*̉a hắn không thể lường trước được. Phương Liên Tuấn và Trần Kinh khá thân thuộc, ông rất nhanh liền tiến lại. Trần Kinh thấp giọng hỏi tình hình c*̉a ông c*̣. Anh ta lắc đầu nói: -Bác sĩ nói ông nội cần nghỉ ngơi, tạm thời không nên gặp người khác, chúng ta chỉ có thể ở bên ngoài mà thôi! Trần Kinh gật đầu, hắn quay lại nói với Phương Uyển Kỳ: -Em đi tìm một chỗ nào đó ngồi nghỉ chút đi! Kỳ thật không cần Trần Kinh nhắc nhở, sớm đã có người lại đỡ Phương Uyển Kỳ ngồi xuống. Trần Kinh liền chào hỏi từng người quen một, không tránh được một phen hàn huyên, trò chuyện.