Chương 910: Thủ đô hội tụ

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Tâm trạng của Trần Kinh có chút không ổn định. Tất cả là do cuộc đàm phán nói chuyện ngắn ngủi cùng với Lão Phương. Từ trước hắn đều cảm thấy, thế hệ trước cho rằng sinh tử là quy luật của tự nhiên, sinh tử chính là như vậy, đối với những người bình thường thì không nên có khác biệt quá lớn. Mấy năm trước, hắn thậm chí cảm thấy đất nước trả một cái giá lớn như vậy để kéo dài sinh mệnh của một thế hệ lãnh đạo trước, có phải là phù hơp với nhân đạo, có cần thiết hay không. Nhưng mỗi thời mỗi khác, hắn chính thức hiểu rõ ý nghĩa ở trong đó. Những người già này, bọn họ là người sáng lập ra các nước cộng hòa, tinh thần của bọn họ là tài nguyên chi bảo, không có cách nào đánh giá được. Trần Kinh và Lão Thương chỉ nói chuyện với nhau ba câu, từ đầu đến cuối cũng chỉ có mấy phút. Nhưng hắn cả đêm mất ngủ, cả đêm trong đầu hắn đều nghĩ đến hình tượng lão Phương. Lão tướng quân chinh chiến cả đời, nhiều lần trải qua cực khổ, cuối cùng cũng trở về với bình thường. Thông thường mà nói, ngữ khí bình thường, nhưng lại không khỏi khiến cho người ta cảm thấy rung động. Trần Kinh lần đầu tiên cảm thấy, việc đời hóa ra còn có thể độ lượng, ung dung như vậy. Ở trong mắt của người già, chết là gì? Đó căn bản không được coi là một chuyện. Cho dù là hiện tại đang mang bênh cực kỳ đau khổ, ngay cả tay đều không thể cử động được, đó cũng không được coi là chuyện gì. Nhiều lắm cũng chỉ là đấu một trận khó thôi. Ông ta năm đó khi còn trẻ trung khỏe manh, là một người chỉ huy, là một tướng quân chỉ huy thiên quân vạn mã. Bây giờ ông ta ngã bệnh nằm trên giường bệnh, sinh mệnh cũng sắp kết thúc, nhưng ông ta vẫn là một vị tướng đầu đội trời chân đạp đất. Cái khí thế kia và tinh thần kia sẽ mãi còn, dường như là bất hủ. Không thể không nói, nhân vật như ông ta mất đi, là một tổn thất của nước cộng hòa, một tổn thất vô cùng to lớn. … Bí thư của Hải Sơn Thanh Hương vào thủ đô rồi Tại văn phòng thủ đô của Hải Sơn, bà mời Trần Kinh đến ăn cơm. Trần Kinh là lần đầu tiên đến văn phòng Thủ đô, vị trí của văn phòng thủ đô ở Bắc Tứ Hoàn, được cải tạo từ một tứ hợp viện. Bảo tồn hoàn chỉnh tứ hợp viện, ở Thủ đô hiện nay không còn nhiều, trong vườn có nhiều hoa nở sặc sỡ, có cầu nhỏ bắc qua dòng nước chảy, cảnh rất đẹp. Bí thư Thanh Hương lần này không phải là một mình đến Kinh, đi cùng với bà là mấy vị tổng giám đốc của mấy doanh nghiệp nổi tiếng ở Hải Sơn. Vào lúc Trần Kinh đến văn phòng Thủ đô, người đi đầu đến nghênh đón Trần Kinh là người quen, chính là Mai Tài Hoa của doanh nghiệp mộc Vĩnh Hưng. Hôm nay Bí thư Thanh Hương trang điểm rất ý nhị, mặc một bộ đồ công sở màu trắng, đầu tóc vén lên cao, mang theo một chiếc bóp màu đen, nhìn rất có phong độ và khí chất. Bà bắt tay Trần Kinh, chỉ chỉ Mai Tài Hoa nói: - Chủ tịch Mai chắc cậu quen biết chứ, anh ta chính là người mà cậu dạy bảo ở Lân Giác năm đó. Bên này là Thôi Hồng Quân, Thôi chủ tịch của tập đoàn hóa chất Hồng Nhạn, Hách Công Dân, Hách tổng của nhà sáng lập điện thế kỷ. Tôi lần này vào Kinh, có thể mang theo các vị tổng giám đốc của các doanh nghiệp rất ít khi xuất hiện đến đây. Bà lại quay lại phía sau vẫy vẫy tay với một cô gái duyên dáng ở phía sau nói: - Tiểu Trịnh, cô lại đây, đây là Trần chủ nhiệm của ban hợp tác kinh tế, là người được cán bộ Hải Sơn mà chúng tôi bồi dưỡng được, cũng chính là sự tự hào của Hải Sơn chúng ta. Người được tên là Tiểu Trịnh tuổi ngoài ba mươi, vóc dáng cao gầy, khí chất không bình thường, cô vẫn cười, ánh mắt không dời khỏi gương mặt của Trần Kinh. - Chủ nhiệm Trần đây là tiểu Trịnh của văn phòng Thủ đô chúng ta, em gái Bí thư Trịnh ở Lam Hà, hai người làm quen một chút. Người phụ nữ vội đứng lên trước, mỉm cười nói: - Chủ nhiệm Trần, tôi là Trịnh Nhã, đã nghe danh anh từ lâu, rất hoan nghênh anh đến đây làm khách. Trần Kinh vừa nghe đến Bí thư Trịnh của Lam Hà, không phải là Trịnh Quốc Hoa sao? Lúc Trần Kinh ở Hải Sơn quan hệ với Trịnh Quốc Hoa có chỗ không được vui vẻ lắm. Nhưng từ khuôn mặt của Trịnh Nhã, nhìn không có chút không bình thường nào, không hổ là một cao thủ của văn phòng Thủ đô. Mấy người hàn huyên xong, Trịnh Nhã liền dẫn mấy người tiến vào phòng đã đặt trước. Trong phòng đồ ăn sớm đã được chuẩn bị. Hương vị của đồ ăn Nam Bắc rất đăc sắc, vừa có hải sản, có món ăn dân dã, cực kỳ phong phú. Mà trình độ nấu nướng cũng vô cùng độc đáo, không thua đâu bếp của các khách sạn hàng đầu.