Chương 1534-1 : Cơm nhà.
Sở Hoan cất tiếng cười sảng khoái, đứng tựa vào thành bồn tắm, hai tay hai bên bám lên thành bồn, vừa cười vừa nhìn Tố Nương, cái bồn tắm này lớn thật, cả hai người cùng ở trong đó mà cũng còn rộng chán.
Tố Nương đang khuỵu chân quỳ xuống trong bồn, vừa lau những giọt nước ướt trên khuôn mặt, thì bỗng nhiên bị Sở Hoan kéo xuống, nhưng cũng không dám tỏ vẻ gì bực bội, chỉ có hơi chút bối rối, khẽ hỏi:
- Nhị Lang, chàng định làm gì thế?
Trước mặt người khác, Tố Nương luôn gọi Sở Hoan là "lão gia", nhưng trong tình thế nguy cấp kiểu như thế này sẽ ngay lập tức gọi là Nhị Lang.
Sở Hoan cười hiền ngắm nhìn Tố Nương, thời tiết đã sang tháng năm, ấm áp hơn nhiều, Tố Nương không mặc nhiều quần áo, tuy nàng vẫn giản dị nhưng không giống như mùa lạnh nữa, chỉ mặc một bộ làm bằng vải mỏng, dính nước vào là bao nhiêu đường cao trên người hiện rõ mồn một, chỉ trừ đôi gò bồng đảo đã bị chiếc áo yếm che đi, còn lại đều hiện ra trước mắt Sở Hoan, vẻ đẹp nửa kín nửa hở thế này, chứ không hoàn toàn phô trần ra toàn bộ, mới hấp dẫn và kích thích làm sao.
Nàng thở mạnh, dồn dập, càng làm bầu ngực tròn đồ sộ kia phập phồng hơn mấy lần, đôi tay Sở Hoan thì như gặp được tour du lịch dài ngày, làm mặt nàng nóng ran, cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ đang dâng lên, ở đây, ở kia, và cả giữa hai chân nữa, cơ thể nàng vốn đã rất nhạy cảm, giờ đây lại nghĩ đến cái chuyện kia, nên cũng có một chút phản ứng tự nhiên.
- Nàng có nhớ ta không vậy?
Sở Hoan nựng nhẹ vào má Tố Lương, thủ thỉ hỏi, Tố Nương không dám nhìn thẳng Sở Hoan, chỉ cúi đầu đáp nhẹ:
- Ừm.
Chân Sở Hoan từ dưới nước giơ lên, đúng chỗ bầu ngực của Tố Nương, Tố Nương lập tức run rẩy cả người, như một phản xạ túm chặt lấy mắt cá chân chàng, Sở Hoan thấy vậy cố ý kéo dài câu "ừm" vừa rồi của nàng, Tố Nương liền buông tay, không dám chống cự lại nữa, nhắm
nghiền mắt lại.
Sở Hoan vốn là dân luyện võ, không những hai tay linh hoạt, mà đôi chân với hai đầu ngón chân cũng đạt đẳng cấp xuất quỷ nhập thần, tuy là vẫn đang mặc áo, nhưng vẫn rờ đúng chỗ bầu ngực Tố Nương, hơn nữa ngón chân lại tìm đúng điểm nhũ hoa của nàng, Tố Nương không nén được vội "ưm" một tiếng nữa, nàng cảm thấy như vậy là rất quá đáng, nhưng đôi mắt vẫn nhắm lại, chính nàng lại đang cảm thấy ngượng ngùng, giơ đôi tay lên che lấy mặt.
Cũng tại "chân nghề" của Sở Hoan quá cao siêu, hai đầu nhũ hoa Tố Nương giờ đã cứng hết cả lên, hơi thở dồn dập, thi thoảng không kìm được kêu lên khe khẽ, còn thân thể nàng, cũng thi thoảng run lên từng nhịp.
- Sao vậy?
Sở Hoan dựa vào thành bồn tắm, hỏi nhỏ:
- Không thích à?
- Không... không đâu, rất thích...!
Tố Nương nhắm chặt cả hai mắt, bị hai ngón chân của Sở Hoan làm cho mê muội cả đi, nàng cũng đang thấy cơ thể mình đang trào dâng lên dữ dội, vội vàng thốt ra câu đó, nhưng sau đấy lại thấy không nên nói ra những lời đó, bản thân nàng đâu thể lẳng lơ đến vậy, ngay cả nếu như Sở Hoan có làm cho nàng mê muội thích thú đến vậy, cũng không được nói ra câu đó, vội chữa thẹn:
- Không phải, không phải thích...!
Nhưng cũng không biết nói tiếp thế nào, đành cúi đầu thấp xuống.
Sở Hoan cười khoái trá, khẽ nói:
- Nếu không thoải mái, thì nàng cởi ra đi !
Tố Nương lại "Ừm'' một tiếng, đứng thẳng dậy, ngại không dám cởi áo trước mặt Sở Hoan, liền quay người lại, cởi hết áo quần đang ướt nhẹp, vắt lên thành bồn, và thế là, cả một tòa thiên nga đồ sộ hiện ra, tấm lưng trắng như ngọc, cặp mông bánh mật cùng đôi chân mịn màng đến thôi rồi.
Tố Nương đã cởi hết quần áo ngoài, cũng chưa dám quay người lại, chỉ dám chờ Sở Hoan lên tiếng trước, nhưng lại nghe Sở Hoan nhẹ nói:
- Trùm tấm lụa mỏng lên đi, không cần mặc xiêm y bên trong...!
Tố Nương khẽ ngạc nhiên, nhưng cũng không dám làm trái, ngoan ngoãn mặc lên tấm lụa đang ướt nhẹp, cởi nốt xiêm y, cả thân trên đã lộ hết ra, càng thêm kích thích, lúc này Sở Hoan mới thò tay ôm lấy hông nàng, kéo ra sau, Tố Nương vừa kêu lên một tiếng đã ngã nhào xuống, cặp mông lập tức chạm vào chỗ kia của Sở Hoan, giờ đang như một cây trường thương, nàng khẽ run, nàng biết rõ Sở Hoan qua chỗ My Nương đã lâu, không thể không có chuyện gì xảy ra, phụ nữ rất nhạy cảm với chuyện này, trong lòng thầm nghĩ:
- Nhị Lang khỏe thật , vừa nãy như thế, bây giờ lại...!
Sở Hoan giờ mới quàng tay từ phía sau, ôm chặt lấy bầu ngực Tố Nương, đôi bàn tay to bản cũng không thể ôm trọn, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve hai nụ hoa đang đỏ hỏn kia, ghé vào tai Tố Nương, khẽ hỏi:
- Sao người nàng run thế?
- Không, không có...!
- Nói đi, có phải khó chịu lắm không?
- Nhị Lang, chàng hỏi vậy...!
Tố Nương dựa vào lòng Sở Hoan, bầu ngực thì đang bị đôi tay Sở Hoan thỏa sức chơi đùa, đầu óc mê muội cả đi, nói:
- Thiếp, người thiếp... khó chịu quá...!
- Vậy giờ phải làm sao?
- Thiếp không biết...!
- Nói ta biết đi, giờ phải làm sao đây?
Sở Hoan rất biết trêu đùa, còn khẽ chạm nhẹ vào phía dưới cặp mông của Tố Nương, nàng lại khẽ kêu nên, cuối cùng nhắm nghiền mắt lại, nói rằng:
- Thiếp..., thiếp muốn...!
- Muốn gì nào?
Sở Hoan cố ra vẻ không biết.
- Nói ta nghe đi, Tố Nương, nàng muốn gì, thứ nàng muốn ta có giúp được không...!
- Thiếp...!
Tố Nương cảm thấy khắp người nóng như bị lửa đốt, toàn thân như bốc cháy, thốt lên:
- Thiếp muốn chàng cho vào...!
- Sao?
Sở Hoan thở một luồng hơi vào tai Tố Nương.
- Vào đâu cơ? Ai cho vào?
Tố Nương thừa biết Sở Hoan đang khiêu khích, khẽ trách móc, liền đưa tay xuống phía dưới, bất giác đỏ hết hai má, bàn tay nhỏ nhắn run nhẹ, nhẹ giọng bé như tiếng con muỗi con kiến:
- Thiếp muốn cho nó vào, vào trong kia...!
Rồi khẽ lắc cặp mông trắng như tuyết, như muốn tìm đúng vị trí, sau đó tự rướn người lên, lúc này Sở Hoan mới khẽ nói vào tai nàng:
- Nàng cúi sấp đi, ta tới từ đằng sau cho nàng...!
Tố Nương hiểu ngay ý của Sở Hoan, rướn người về phía trước, hai tay vịn vào thành, nhấc mông cao lên, phía dưới, cặp mông tròn trắng ngần như một vầng trăng sáng, đầy vẻ kích thích, ánh sáng từ ngọn đèn dầu trong phòng càng tôn lên làn da trắng như tuyết, toát lên một thứ ánh sáng mờ ảo, hấp dẫn vô cùng.
Không biết là vô tình hay hữu ý, thân thể Tố Nương khẽ lay động, hoặc là do cả người nàng đã mềm nhũn cả ra, vòng eo lúc lắc, bờ mông tuyệt đẹp cũng như đóa hoa trong gió, khẽ đung đưa, càng tăng thêm sự kích thích vô hạn.
Sở Hoan đã đứng thẳng người lên, kề sát tới, cặp mông trắng như tuyết như ngọc kia, cảm giác da thịt bội phần, khẽ đặt tay lên, núng nính kinh người, nàng nén thấp vòng eo xuống, cùng nhịp lắc lư, kích thích tột độ.
Dưới ánh đèn mờ ảo, cặp mông kia như được đội lên mấy phần, có mảng tối mảng sáng, ngọn đèn dầu mờ mờ, coi như đã đủ làm sáng làn da trắng như tuyết, những chỗ thường ngày bị quần áo che lấp hết, giờ đã lộ ra toàn bộ, trắng ngần đến lóa cả mắt.
Sở Hoan huyết khí dâng lên, tiến tới, đỡ lấy hông nàng, giữ chặt không cho nó chuyển động, thân thể mềm mại của Tố Nương sau một hồi run rẩy, giờ nàng quay đầu lại, đôi mắt đang say mê, nhưng vẫn khẽ hỏi:
- Nhị Lang, vừa rồi chàng đã... rồi còn gấp chuyến đi về phủ, chuyện này... làm thế này có quá sức không...!