Chương 1525: Chọn người

Sa Mạc
Nguồn: truyenfull.vision
Chương 1535-1 : Chọn người. Lăng Sương vẫn còn đang do dự thì Tề Vương đã mỉm cười, nhẹ nhàng nói: - Lăng Sương, nàng cũng ngồi xuống, đã là bữa tiệc gia đình thì ngồi xuống ăn cùng luôn. Lăng Sương liếc nhìn Sở Hoan, thấy Sở Hoan đang tươi cười nhìn mình, lúc này mới dám ngồi xuống, nhưng cũng không dám ngồi vững mà chỉ dám ngồi ghé xuống ghế. - Để ta rót rượu. Sau khi ngồi xuống, Lăng Sương nhất thời cũng không biết phải làm gì, cứ cảm thấy không khí có chút kỳ quái, vội giơ tay ra định rót rượu. Sở Hoan đưa tay ra ngăn lại, cười nói: - Không vội. Rồi nhìn Tề Vương nói: - Vương gia, ở đây có quen không? Khí hậu của Tây Bắc không được tốt, nếu cần gì cứ sai người tới Hộ Bộ Ti, cần gì thì cứ mua thêm. Tề Vương thở dài nói: - Khí hậu của Tây Bắc không sánh được với trong quan nội, nhưng ta ở đây lại thấy an tâm hơn. - Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Sở Hoan cười nói: - Bây giờ đã là tháng 5 rồi, nếu Vương gia ở trong thành cảm thấy bức bối, chúng ta có thể ra ngoài đi săn. Tề Vương cười ha ha, nói: - Bản vương cũng có ý này. Nghe nói Tây Bắc có rất nhiều rừng núi, dã thú cũng rất nhiều, chúng ta vào rừng đi săn cũng là một chuyện hay. Lô Hạo Sinh ở bên cạnh cũng cười nói: - Đúng vậy. Sở đại nhân, Vương gia từ nhỏ văn ôn võ luyện, hơn nữa Thái tử bạo ngược, trong lòng Vương gia cũng muốn quay lại kinh thành, chấn hưng Đại Tần. Mấy hôm trước Vương gia còn nói, nếu rảnh rỗi có thể đến quân doanh gặp gỡ tướng sĩ. Lần bình định phiến loạn vừa qua, ba quân quên mình, nhờ vậy mới có thể giành thắng lợi, Vương gia đích thân thăm hỏi tướng sĩ, có lẽ sẽ tăng thêm sĩ khí. Hơn nữa Vương gia cũng rất có hứng thú với chuyện cầm quân đánh trận, đó cũng là điều may mắn đối với Đại Tần. Đại Tần của chúng ta dùng võ lập nước, Thánh thượng nam chinh bắc chiến, diệt vô số quốc gia, thiết kỵ của Đại Tần đánh đâu thắng đó, bây giờ Vương gia chuộng võ chấn quốc, có phong thái của Thánh thượng năm xưa, quả thật là may mắn của Đại Tần. - Chuyện binh đao quốc gia đại sự, là chuyện sinh tử tồn vong, không thể không cẩn thận. Sở Hoan nghiêm trang nói: - Vương gia, thực ra thiên hạ bách tính đều hi vọng có cuộc sống thái bình, không hi vọng có chuyện binh đao, trừ khi vạn bất đắc dĩ, còn nếu không thì không được tùy tiện gây chuyện binh đao. Chuyện dẹp loạn lần này, thực sự cũng là chuyện bất đắc dĩ mà thôi. - Sở đại nhân, ý ngài là? Lô Hạo Sinh vẫn mỉm cười nói. Sở Hoan thở dài, nói: - Tây Bắc chiến loạn liên miên, đầu tiên là người Tây Lương, sau đó lại là thổ phỉ, lại thêm đám phản tặc Chu Lăng Nhạc, đã chịu bao khổ cực. Theo ý ta, bây giờ là lúc cho nhân dân được nghỉ ngơi. Nguyên khí của Tây Bắc đã bị thương tổn rất nhiều, nhất định phải bồi dưỡng nguyên khí, cũng giống như một người đã bị thương khắp người, làm sao còn có thể đi gây chuyện khắp nơi được nữa. Đương nhiên là phải chữa lành vết thương trên thân thể, rồi mới tính tiếp được. Tề Vương nhíu mày, vội vàng hỏi: - Sở Hoan, vậy kinh thành... - Ta hiểu ý của Vương gia. Sở Hoan vẫn nghiêm trang nói: - Khi Vương gia tới Tây Bắc, ta đã đồng ý với Vương gia, chỉ cần thời cơ tới, nhất định sẽ tiến vào quan nội, đòi lại công bằng cho Vương gia. Nhưng Vương gia cũng biết, thực lực của Thái tử mạnh vô cùng, thời cơ chưa tới, chiến sự vừa dứt, nếu lúc này lại gây thêm chiến sự, e rằng Tây Bắc sẽ lại rơi vào hỗn loạn. Tề Vương khẽ gật đầu, Sở Hoan tiếp tục nói: - Nhưng chỉ cần đợi tới khi Tây Bắc binh hùng tướng mạnh, quan nội có biến, Thái tử suy yếu, đó chính là thời cơ cho chúng ta tiến quân vào quan nội. Tề Vương nghe thấy Sở Hoan nói vậy thì mới khẽ thở phào, nói: - Mọi việc nghe theo ý ngươi. Rồi nhấc chén rượu lên, phát hiện ra bên trong không có rượu, Lăng Sương vội đứng dậy định rót rượu, Sở Hoan liền ngăn lại, tự mình đứng dậy, cười nói: - Vương gia... Lô Trưởng sử, để ta rót rượu cho các ngài. Nhưng hắn không hề có ý đưa tay cầm bình rượu, Lô Hạo Sinh cũng đứng dậy, cười nói: - Vương gia thiết yến, Sở đại nhân là khách, sao lại có thể để Sở đại nhân rót rượu được. Rồi lão giơ tay cầm lấy bình rượu. Sở Hoan thấy cũng điềm nhiên ngồi xuống, cười nói: - Cũng được, hôm nay là tiệc gia đình, không phân biệt gì cả, ai rót rượu cũng được, đành làm phiền Lô Trưởng sử vậy. Khóe mắt Lô Hạo Sinh khẽ giật giật, nhưng vẫn mỉm cười rót rượu vào tất cả chén trên bàn. Lúc này người hầu đã đưa món ăn lên, thức ăn rất thịnh soạn, thậm chí còn hơn hẳn thức ăn của Tổng đốc phủ. Sở Hoan nâng chén rượu lên, cung kính nói với Tề Vương: - Vương gia, sau khi ngài tới Tây Bắc, ta chăm lo không chu đáo, mong ngài đừng trách. Điều kiện của Tây Bắc chỉ được có vậy, qua hai năm nữa, tất cả sẽ tốt hơn. Tề Vương cũng nâng chén rượu lên, Sở Hoan lại mỉm cười nói với Lăng Sương: - Lăng Sương, ngươi cũng uống một chút đi, ba người chúng ta hình như cũng chưa từng bao giờ được ngồi uống rượu thế này. Lăng Sương nâng chén rượu lên nhấp môi một ngụm nhỏ. Sở Hoan nâng chén hướng về phía Tề Vương rồi uống cạn, dường như quên rằng bên cạnh còn có Lô Hạo Sinh. Lô Hạo Sinh vốn dĩ đã nâng chén rượu hướng về phía Sở Hoan, nghĩ rằng Sở Hoan cũng sẽ nói với mình một hai câu, nào ngờ Sở Hoan rượu đã uống cạn mà vẫn chẳng thèm nhìn, bỗng nhiên cảm thấy rất xấu hổ. May mà Tề Vương hiểu ý, đưa chén rượu về phía Lô Hạo Sinh, Lô Hạo Sinh hai tay nâng chén rượu, cung kính uống với Tề Vương. Chén rượu đã đặt xuống, Lăng Sương định đứng dậy rót rượu. Sở Hoan nhìn nàng một cái, Lăng Sương vô cùng thông minh, biết Sở Hoan có ý làm khó Lô Hạo Sinh, tuy không biết nguyên nhân tại sao, nhưng cũng do dự trong giây lát. Lô Hạo Sinh cũng vô cùng nhanh nhẹn, đứng dậy cầm bình rượu rót cho tất cả mọi người, sau khi ngồi xuống mới mỉm cười nói: - Sở đại nhân, hai tên phản tặc Tiếu Hoán Chương và Chu Lăng Nhạc đều đã bị tiêu diệt. Dưới sự lãnh đạo của Sở đại nhân Tây Quan rất ổn định, nhưng còn Thiên Sơn và Bắc Sơn vẫn chưa có Tổng đốc, chỉ e đạo tặc lại trỗi dậy. Chi bằng chúng ta cùng viết tấu dâng lên Thánh thượng, bổ sung những chỗ trống này? - Lô Trưởng sử trí nhớ không tốt. Sở Hoan cười ha ha, nói: - Tổng đốc Thiên Sơn chẳng phải đã có người rồi sao? Bản đốc đã dâng tấu lên Vương gia, Vương gia cũng đã phái Ngụy Vô Kỵ tới nhậm chức ở Thiên Sơn, lẽ nào Lô Trưởng sử không biết việc này? - Đương nhiên là biết. Lô Hạo Sinh cười nói: - Bản tấu của Sở đại nhân trình lên, Vương gia biết Sở đại nhân có tài nhìn người, ngài đã tiến cử Ngụy Vô Kỵ, vậy Ngụy Vô Kỵ chắc chắn là người thích hợp. Nhưng Sở đại nhân cũng biết, vị trí Tổng đốc của Đại Tần ta xưa nay đều do Thánh thượng quyết định, Vương gia tuy đã đồng ý nhưng vẫn chưa thể coi là danh chính ngôn thuận. Tuy nhiên, chỉ cần trình tấu lên, thánh chỉ ban xuống là Ngụy Vô Kỵ sẽ trở thành tổng đốc danh chính ngôn thuận. - Thì ra là vậy. Sở Hoan mỉm cười nói: - Nếu như vậy, bản đốc đương nhiên sẽ tuân theo ý Vương gia, viết tấu dâng lên Thánh thượng. Lô Hạo Sinh nói: - Ngụy Vô Kỵ trấn giữ Thiên Sơn đương nhiên không cần bàn cãi nữa, nhưng còn Bắc Sơn vẫn chưa có người thích hợp. Tề Vương do dự một lát rồi mới nói: - Sở Hoan, một nước không thể một ngày thiếu vua, một đạo cũng không thể một ngày không có tổng đốc, Bắc Sơn nếu không có tổng đốc sẽ là một nắm cát rời rạc, bởi vậy bản vương cảm thấy cần nhanh chóng sai người tạm thời đảm nhiệm chức tổng đốc, xử lý công việc của Bắc Sơn... Rồi gã chỉ về phía Lô Hạo Sinh: - Lô Trưởng sử xuất thân từ Hàn Lâm viện, đầy bụng kinh luân, tài trí hơn người, hơn nữa... Hắn chưa nói xong, Sở Hoan đã nói: - Vương gia, hôm nay là bữa tiệc gia đình, vốn không muốn nói chuyện quốc sự, nhưng đã nói ra rồi thì Sở Hoan cũng muốn thương nghị với Vương gia một phen. Vương gia, người đảm nhiệm chức Tổng đốc Bắc Sơn đi, theo như Sở Hoan và chúng quan bàn bạc, bắt buộc phải có mấy điều kiện sau. Thứ nhất đương nhiên là thông minh tài giỏi, trung quân báo quốc, có thể tận tâm chủ trì mọi việc của Bắc Sơn. Thứ hai là cần phải có đủ uy tín. Đúng như Vương gia đã nói, Bắc Sơn nếu không có tổng đốc sẽ như một nắm cát rời rạc, lòng dân không yên, nhưng nếu tùy tiện cử một người nào đó lên chức vị này, không có đủ uy tín thì e rằng sẽ còn tai hại hơn. Tề Vương “ồ” một tiếng, Lô Hạo Sinh miễn cưỡng cười nói: - Sở đại nhân lẽ nào đã lựa chọn được ai sao? - Không dám. Sở Hoan lập tức nói: - Bản đốc là Tổng đốc Tây Quan, tuy đã dẹp được phiến loạn ở Thiên Sơn và Bắc Sơn, nhưng vẫn không có quyền can thiệp vào chính sự của Thiên Sơn và Bắc Sơn.