Chương 1526: Tình nghĩa giang hồ

Sa Mạc
Nguồn: truyenfull.vision
Chương 1536-1 : Tình nghĩa giang hồ. Lúc này, Lô Hạo Sinh rốt cuộc cười nói: - Sở đại nhân muốn nói tới bạc? Kỳ thực ta lại không cảm thấy đó là việc khó khăn. - Ồ...! Sở Hoan mím môi cười: - Lô Trưởng sử có cách nào rồi? Tề Vương thấy Lô Hạo Sinh tỏ thái độ tự tin cũng hơi kỳ lạ. Nhưng Tề Vương biết Lô Hạo Sinh kinh luân đầy mình, biết đâu lại có giải pháp tốt, liền vội vàng nói: - Lô Trưởng sử có cách gì tốt hơn không? Lô Hạo Sinh cười nói: - Vương gia, Sở đại nhân, có lẽ các vị đã quên Tiếu Hoán Chương. - Tiếu Hoán Chương? Tề Vương cau mày. Lô Hạo Sinh chậm rãi nói: - Theo như bỉ chức được biết thân phụ Tiếu Hoán Chương ở Bắc Sơn nhận hối lộ, làm trái pháp luật. Để thực hiện mưu phản, họ đã mở rộng quân sự, chuẩn bị chiến tranh, nuôi dưỡng quân đội dự phòng. Lính tráng ngựa xe vài vạn, ngoài biên chế quy định của triều đình, mượn cớ phỉ loạn Bắc Sơn, biên chế nhiều lên vài vạn người. Nếu không có gia đình giàu có dư giả của cải, thì làm sao có thể nuôi dưỡng quân đội lớn mạnh như vậy? Tiếu Hoán Chương không chỉ tham ô quan khố mà con ngang nhiên thu thuế nặng ở địa phương; không có thủ đoạn nào không dùng đến. Chẳng những sưu cao thuế nặng, bóc lột xương thịt của nhân dân mà còn mượn cớ nuôi binh thu góp được một lượng quân phí lớn từ thân sĩ Bắc Sơn. Ngoài ra, tuy mang thân phận quan chức, nhưng y đứng đằng sau ngấm ngầm thao túng thương nhân, mục đích vơ vét của cải. Tiếu Gia Phụ cũng như thế. Nay Tiếu Gia Phụ tuy đã chết nhưng của cải vẫn còn đó. Vương gia đã từng hạ lệnh niêm phong cất giữ toàn bộ sản nghiệp của Tiếu gia. Ai cũng run rẩy sợ hãi, hạ quan đến Bắc Sơn, đại khái có thể lợi dụng các tang vật của Tiếu Hoán Chương thi hành biện pháp chính trị ở Bắc Sơn. Tiếu Gia Phụ giàu nứt đố đổ vách. Binh mã Bắc Sơn đương nhiên sẽ cắt giảm. Bên cạnh đó, cắt giảm binh mã Bắc Sơn, như thế thì áp lực sẽ ít đi. Bằng số tiền tài mà Tiếu Gia Phụ để lại có lẽ sẽ chống đỡ được nửa năm... Ánh mắt Tề Vương hơi sáng lên. Sở Hoan khẽ mỉm cười nhưng trong lòng thầm nghĩ, chỉ e người nhớ tới gia sản của Tiếu Gia Phụ quá nhiều, nhưng người biết được vị trí để kho báu thì ít. Sau khi Tiếu Gia Phụ chết, trong thiên hạ, người biết vị trí kho vàng chỉ có Tiếu phu nhân. Mà Tiếu phu nhân trước lúc chết, đã nói với hắn về nơi cất giấu kho vàng. Hay nói cách khác, cho đến nay kho báu Tiếu gia cũng chỉ có hắn biết mà thôi. Cả việc công lẫn việc tư, Sở Hoan đều muốn đưa Công Tôn Sở đến Bắc Sơn. Trong tình thế trước mắt, Công Tôn Sở có lẽ là người thích hợp duy nhất. Ý nghĩ này liền được xác định ngay sau khi đánh bại Chu Lăng Nhạc. Hắn vốn vẫn còn phiền não về chuyện bạc. Cho dù Bắc Sơn không có khả năng sẽ có bạc triều đình phát xuống, và dù là Công Tôn Sở tài cán giỏi giang đến mấy đi nữa, nhưng không có bột đố gột thành hồ, không có bạc thì việc thi hành các biện pháp chính trị ở Bắc Sơn chắc chắn là khó khăn nặng nề. May mà cuối cùng Tiếu phu nhân cũng tự tặng cho mình một món quà lớn, cung cấp vị trí kho vàng. Món tiền tài khổng lồ đó, Sở Hoan đã sớm chuẩn bị giao cho Công Tôn Sở xử lý. Cách tính của Lô Hạo Sinh rất tốt, chỉ đáng tiếc nếu không có sự cho phép của Sở Hoan, muốn tìm được kho báu của Tiếu Hoán Chương thực giống như chuyện hoang đường viển vông. Sở Hoan đương nhiên không nói toạc ra và cũng không thể đem thông tin vị ví của kho vàng ở đâu nói cho Tề Vương và Lô Hạo Sinh. Lô Hạo Sinh mỉm cười nói tiếp: - Ngoài Tiếu Hoán Chương, Bắc Sơn cũng có nhiều vây cánh của Tiếu Hoán Chương, đương nhiên không thể thiếu việc thanh trừ sạch sẽ vây cánh. Khi xét nhà cửa, lại có thể kiếm được một món bạc. Sở đại nhân nói sự việc ở Bắc Sơn trên thực tế chính là vấn đề bạc. Ta rất tán thành, nếu tính toán đến bạc, không biết Sở đại nhân cảm thấy Lô mỗ này có thể đi Bắc Sơn được chăng? Sở Hoan cười nói: - Nếu được như vậy, đương nhiên là đi được. Vương gia, Lô Trưởng sử đã tự nguyện đảm nhận trọng trách này thì chi bằng mời Lô Trưởng sử đi Bắc Sơn một chuyến xem sao? Tế Vương vội vàng hỏi: - Sở Hoan, ngươi... ngươi nói đồng ý để Lô Trường sử đi Bắc Sơn đảm nhiệm chức Tổng đốc? - Vương gia, không phải như vậy. Có điều hôm nay là tiệc trong nhà, tiện mồm nói những việc không nên nói. Việc này vẫn phải do Vương gia làm chủ. Sở Hoan mỉm cười nói: - Nếu Vương gia đồng ý thì nhanh chóng phái Lô Trưởng sử đi trước, sau đó bắt suy tính tiếp. Lúc đó, tính cả việc Ngụy Vô Kỵ ở Thiên Sơn, cùng tấu rõ lên Thánh thượng, không biết ý Vương gia thế nào? Tề Vương liếc nhìn Lô Hạo Sinh rồi gật đầu nói với Sở Hoan: - Như thế thì rất tốt. Tề Vương quay sang Lô Hạo Sinh: - Lô Trưởng sử, ngươi là Trưởng sử bên cạnh bản vương, lần này đi Bắc Sơn, nhất định phải chú ý cẩn trọng, làm phúc cho dân. Lô Hạo Sinh đứng dậy chắp tay nói: - Bản chức nhất định không phụ sự trọng vọng của Vương gia! Cầm cốc rượu, Lô Trưởng sử, hướng về Tề Vương và Sở Hoan nói: - Vương gia, Sở đại nhân, Tây Bắc chấn hưng, thế ắt phải đi, bỉ chức tình nguyện đi cùng Sở đại nhân, chung sức cùng phụ tá Vương gia, chăm lo việc nước, sớm ngày nhập quan, khu trừ gian khấu, chấn hưng Đại Tần. Tề Vương có vẻ rất hưng phấn, giơ cốc rượu lên, nói: - Sở Hoan, Lô Trưởng sử, hai ngươi đều là trung thần của đế quốc, giang sơn nước Đại Tần ta phải dựa vào sự phụ tá của trung thần các ngươi. Bản vương kính các ngươi một ly. Sở Hoan mặt vui vẻ tươi cười, đứng dậy, ba người cùng uống một hơi cạn sạch. Đặt ly rượu xuống, Lô Hạo Sinh hỏi: - Sở đại nhân, đại nhân vừa rồi như có điều gì lo lắng, không biết là việc gì, có thể chỉ giáo một phen chăng? Sở Hoan biết lão còn nhớ lúc trước mình giữ lời không nói, mỉm cười: - Có lẽ do ta suy nghĩ nhiều, có điều... Lô Trưởng sử, bản đốc lo lắng, Bắc Sơn vẫn còn có tàn dư phe cánh Tiếu Hoán Chương. Những người này tặc tâm bất tử. Tiếu Hoán Chương là do chúng ta tiêu diệt. Có lẽ trong lòng đám dư đảng này còn oán hận chúng ta. Lô Trưởng sử đến Bắc Sơn trước, nhất định càng phải tăng cường chú ý an toàn. Bản đốc trên đường đến Tây Bắc nhận nhiệm vụ, nửa đường suýt bị giết chết. Trông vết xe đổ trước, mong Lô Trưởng sử càng phải chú ý cẩn thận, chẳng qua cũng là lưu tâm thêm mà thôi. Khóe mắt Lô Trưởng sử hơi run run, Tề Vương thấy Lô Hạo Sinh biểu lộ cảm xúc, biết trong lòng Lô Hạo Sinh chắc chắn vẫn có chút sợ hãi, hướng về phía Sở Hoan nói: - Sở Hoan, Bắc Sơn nhiễu loạn, việc ngươi lo lắng cũng có lý, có thể điều động một số nhân thủ hộ vệ Lô Trưởng sử đến nơi an toàn được không? Sở Hoan cười nói: - Vương gia không nói thì ta cũng sẽ làm tốt khâu chuẩn bị. Vương gia và Lô Trưởng sử đều quen biết Cừu Như Huyết. Ta phái Cừu Như Huyết dẫn vài người làm tùy tùng cho Lô Trưởng sử tiến đến Bắc Sơn trước. Cừu Như Huyết quan hệ rất rộng, bằng hữu khắp nơi, ở Bắc Sơn cũng có một số bạn bè. Đến lúc đó Cừu Như Huyết đứng ra giới thiệu, Lô Trưởng sử xuất một ít bạc, chiêu mộ một số dũng sĩ bên đó để đảm nhiệm hộ vệ. Không biết như thế có thỏa đáng hay không? Lô Hạo Sinh chắp tay nói: - Sở đại nhân mưu việc chu toàn. Lô mỗ vô cùng cảm kích. Sở Hoan cười nói: - Ta và ngài đều là gia thần của Vương gia, đương nhiên là cùng thuyền cùng hội, không biết Lô Trưởng sử định khi nào lên đường? Ta luôn cảm thấy càng nhanh càng tốt. Dù sao chính vụ ở Bắc Sơn đã mất trật tự, cần có người nhanh chóng đến xử lý điều tiết trước. Lô Trưởng sử xác định ngày khởi hành, ta và Cừu Như Huyết cũng sẽ chuẩn bị tốt mọi việc. Lô Hạo Sinh nhìn về phía Tề Vương. Tề Vương đã nói: - Sở Hoan nói rất đúng, kéo dài thời gian, thì càng nhiễu loạn. Lô Trưởng sử, ngươi chuẩn bị một phen, càng sớm xuất phát càng tốt. Lô Hạo Sinh nói: - Đã như vậy, ngày mai bỉ chức sẽ thu xếp, ngày kia lập tức lên đường. - Thế thì ngày kia, ta phái bọn Cừu Như Huyết đến. Sở Hoan cười nói: - Nhân đây, xin chúc Lô Trưởng sử thượng lộ bình an, đến Bắc Sơn thuận lợi, tạo phúc cho dân chúng. Liền sau đó Lô Hạo Sinh biểu lộ tình cảm vô cùng xúc động, liên tục hướng về phía Sở Hoan mời rượu. Mấy người Sở Hoan uống một trận rượu, cơm no rượu say, mới cáo từ. Tề Vương sai Lô Hạo Sinh tiễn Sở Hoan về đến trước cửa nhà. Lăng Sương cũng theo sau đến cửa lớn. Sở Hoan nhìn thấy Lăng Sương nhìn mình, bước đi qua cười nói: - Muội ở đây nếu rảnh rỗi thì đến phủ Tổng đốc dạo chơi. Tự mình bảo trọng, giữ gìn sức khỏe. Nếu đã xem ta là đại ca của muội, sau này gặp bất cứ việc gì, nhất định phải đến tìm huynh đấy. Lăng Sương thấy Lô Hạo Sinh bên cạnh, có mấy lời cũng không tiện nói. Nàng khẽ gật đầu, thấy Sở Hoan chuẩn bị đi, mới nói nhẹ: - Sở đại ca, huynh... huynh hãy giữ gìn sức khỏe, tự mình bảo trọng! Sở Hoan cười ôn hòa, lúc này mới cáo từ ra đi. Lô Hạo Sinh tiễn Sở Hoan quay về đến sảnh, thấy Tề Vương, vẻ mặt tươi cười niềm nở, lúc này lão mới tiến về trước chắp tay nói: - Vương gia, bước đầu tiên này của chúng ta, coi như thành công rồi.