Chương 128

Y Nhân Khuê Khuê
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Giấc mơ của Lục nhị lang Lục Hiển đang bình thường thì bỗng biến cố xảy ra đột ngột, bởi vì tuyến thời gian quá rối nên hắn cũng không hiểu được. Trước kia hễ có gì thì hắn sẽ cầu thần bái Phật, vất vả giải mộng, mà lại còn hay giải sai. Có điều từ khi tam đệ cũng biết giấc mơ của hắn, Lục Hiển không còn thấy căng thẳng nữa. Ban đêm tỉnh lại từ trong giấc mơ, Lục Hiển uống vội mấy ly trà nguội, lòng vẫn chấn động với chuyện La biểu muội sinh non trong mơ. Hắn không mơ thấy chuyện xảy ra sau khi sinh non, nhưng xét tình cảm của tam đệ dành cho La biểu muội nhiều như thế, ắt đệ ấy sẽ đau lòng tới chết. Xưa nay tam đệ vốn cô độc, cuộc đời cũng trắc trở chông gai, tuy có vợ nhưng nếu mất con thì không biết đả kích nặng nề tới đâu? Điều may mắn duy nhất là, những giấc mơ trước nếu không chết cũng bị thương, thì lần này, dù Lục nhị lang có trì độn tới mấy cũng có thể nhận ra nguy cơ không quá đáng sợ. Trong đêm lạnh, Lục Hiển ngồi trên giường trúc uống hết ly trà nguội này đến ly trà nguội khác, đăm chiêu nghĩ ngợi —— Chẳng lẽ nguy cơ lần này không lớn là vì có tam đệ tham gia vào? Phải nói rõ cho tam đệ biết về giấc mơ này thôi. *** Chỉ có điều, mấy ngày nay Lục tam lang cực kỳ bận bịu, thứ nhất là đang chuyện đàm phán với Bắc quốc đang trong lúc dầu sôi lửa bỏng; thứ hai là đã vào xuân, thân là thứ sử phải đích thân tự giám sát đốc thúc chuyện nông vụ đầu mùa xuân; ba là, chàng đang bận trao đổi với trưởng bối La gia, chọn ngày lành tháng tốt để thành hôn. Hiện tại chuyện sinh non chưa phải gấp gáp gì, Lục Hiển định đợi tam đệ hết bận mới nói sau. Nhưng vì trong lòng đã có tính toán nên khi gặp lại La Linh Dư, Lục Hiển cứ bất giác cụp mắt nhìn vùng bụng phẳng lì của biểu muội, vui vẻ suy đoán xem biểu muội mang thai lúc nào. Tính toán ngày giờ, có lẽ là không lâu sau khi hai người thành hôn chăng? La Linh Dư bị nhìn đến mức lúng túng: “…” Nhị biểu ca vẫn kỳ lạ quá. Ngày tháng Hai lập đàn cúng tế thần Nông, cầu xin mùa màng ngũ cốc bội thu. Quan viên Nam quốc và người Nam Dương theo chân trưởng quan tối cao của bọ – thứ sử Lục tam lang Lục Quân cùng kiểm tra chuyện đồng áng, tự mình trồng trọt, thăm hỏi nông phu. Sau chiến tranh, rất nhiều ruộng đồng đã bị phá hủy, thế nên Lục Quân còn đặc biệt viết sổ gửi về Kiến Nghiệp, xin triều đình coi trọng chuyện canh nông. Các lang quân ra ngoài lo liệu chuyện nông, các nữ lang cũng không cam lòng yếu thế. Sau chiến loạn, quận thành cần phải khôi phục, mấy tháng gần đây các nữ lang sĩ tộc Nam Dương cũng đã quen với việc giúp đỡ bách tính người nghèo. Thế nên khi La Linh Dư mời các nàng cùng đi đỡ đần chuyện nông, các nàng liền cười hì, vác cuốc đi chơi cũng coi như là chuyện mới lạ, thế là cũng gật đầu đáp ứng. Nhưng chuyện nông vốn khổ chứ đâu sướng như các nữ lang nghĩ. Ban đầu còn dạt dào hứng thú, nhưng sau nửa ngày, các nàng lần lượt rối rít tìm cớ rời đi. Tới lúc hoàng hôn, Lục Quân đến ruộng tìm La Linh Dư, trông thấy nữ lang vùi mình giữa cánh đồng xanh um. Uyển chuyển thướt tha như đang rẽ hoa gạt liễu, nữ lang cúi người cấy mạ xuống bùn, trên trán lấm tấm mồ hôi, vạt áo gấu váy dính toàn bùn. Ở trên bờ ruộng, các nữ lang khác dựng lều bày tiệc, chỉ dám đứng xa nhìn lại, không một ai có dũng khí xuống ruộng. Lục tam lang đứng giữa những thửa ruộng chỉnh tề, trường quan bạch ngọc dắt trong tóc, chàng mặc áo trắng ống rộng, dưới quấn xiêm đỏ làm nổi bật áo đen bên trong, bên hông đeo đai ngọc, chân đi giày mũi hếch*, chính là trào lưu ở thời đại này. Lục Quân đứng thẳng bên bờ, trông lỗi lạc bực nào. (*Hình ảnh minh họa Lục tam lang ăn mặc.)