Chương 447: Gặp chuyện

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Thời kỳ Xuân Thu Chiến quốc thời kì, trên biên giới của hai nước Ngô Sở có một tòa núi không cao lắm, bên này ngọn núi có một thôn nhỏ, là người nước Ngô, bên kia núi cũng có một thôn nhỏ, là người nước Sở. Có một ngày, các nàng lên núi hái dâu, vì tranh giành cây dâu mà xảy ra tranh cãi. Cô gái nước Ngô vừa bộc lộ vẻ bất mãn, thì cô gái nước Sở đã vả miệng cho cô gái nước Ngô rồi. Hai cô gái về nhà khóc sướt mướt nói lại việc này cho cha huynh nghe, sau khi cha huynh nghe xong liền vơ lấy gậy đi lên núi, đánh nhau một trận. Người trong thôn nhiều thế hệ ở tại thôn này, không thân thì cũng quen, sao có thể ngồi yên không lo, vì thế hai thôn của hai người đã xảy ra một trận đánh nhau, dùng binh khí đánh nhau thì rất nhanh liền biến thành cuộc chiến giữa hai tòa biên thành, vì thế, lại trở thành hai nước khai chiến... Thái Bình công chúa đại để sử dụng biện pháp như thế, nàng lược thi tiểu kế, liền thành công nâng lên tranh chấp giữa hai người nhà Trương phủ và Võ phủ, lát sau biến thành tranh đấu giữa chủ nhân Trương phủ và chủ nhân Võ phủ. Hiện giờ Võ gia kiêu ngạo, thua thiệt tự nhiên là Trương gia rồi. Võ gia đúng lý không buông tha người, bắt nạt tới cửa mắng nữ chủ nhân Trương gia Tàng thị máu chó phun đầy đầu, làm Tàng thị tức giận đến hai ngày liên tiếp ăn không ngon, còn mắng là trượng phu chết sớm, đứa con không tiền đồ, cũng nói hắn sẽ cũng chết sớm mà thôi... Con trai của Tàng thị là Trương Xương Tông rất hiếu thuận, thấy vậy thì ghi hận trong lòng, nhưng lại không thể nào trút giận cho mẫu thân. Lúc này, Thái Bình công chúa "ngẫu nhiên" nghe nói việc này, mà nàng hoàn toàn là cực kính trọng Tể tướng Trương Hành Thành từng phụ tá tổ phụ nàng và phụ thân nàng. Vì thế, do nàng ra mặt hòa giải mà bình ổn việc này. Trương Xương Tông cảm kích rơi nước mắt, cùng mẫu thân Tàng thị mang theo lễ vật đến nhà bái vọng, hai bên nói chuyện vui vẻ, cứ như vậy thường xuyên qua lại với Tàng thị. Tàng thị có tâm muốn Thái Bình công chúa đề cử con trai, nên thường mang theo con trai đi phủ công chúa làm khách. Có một ngày Thái Bình công chúa muốn vào cung đá cầu, nghe nói Trương Xương Tông cũng hiểu đá cầu, liền mời hắn tiến cung. Trương Xương Tông làm một thế gia tử, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu khổ bao giờ, chỉ có lúc này đây tranh đấu với Võ gia, bắt đầu khiến hắn ý thức được chỉ dựa vào dư ấm tổ tông ban cho không đủ để bảo hộ gia tộc, xuất phát từ loại nguy cơ này hắn mới chủ động nịnh bợ Thái Bình công chúa, đối với lời mời của nàng đương nhiên là đáp ứng. Vì thế, hắn cùng Thái Bình công chúa vào cung. Sau khi vào cung, Thái Bình công chúa tự khác có biện pháp khiến mẫu hoàng nhìn thấy hắn, sau đó thì không còn là chuyện của nàng nữa. Võ Tắc Thiên trước mặt triều thần không muốn bộc lộ vẻ già nua của mình, mà trước mặt con gái thì càng không muốn biểu hiện mình là trưởng tôn, Thái Bình công chúa đương nhiên biết làm như thế nào giữ gìn tôn nghiêm của nhân mẫu Võ Tắc Thiên. Nàng chỉ là tìm cách để mẫu hoàng nhìn thấy Trương Xương Tông, sau đó thì cùng Thượng Quan Uyển Nhi nói chuyện phiếm. Thiên Kim Công chúa lúc trước muốn đề cử Dương Phàm làm trai lơ cho Thái Bình công chúa, còn muốn huấn luyện hắn biết một chút cử chỉ và lễ nghi trước mặt quý nhân, để tránh bị Thái Bình ghét bỏ. Mà Trương Xương Tông thì không cần phải làm vậy, hắn vốn là xuất thân danh môn, thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa đều tinh thông. Nhiều khi, nam nhân càng già thì càng yêu thích thiếu nữ hồn nhiên, bởi vì sức sống thanh xuân trên người các nàng có thể làm họ động tâm. Đối với Võ Tắc Thiên luôn mơ vĩnh bảo thanh xuân mà nói, đại khái cũng như vậy. Thanh niên môi hồng răng trắng, phong độ hào hoa trong nháy mắt đập vào mắt, tựa như nam châm thật sự hấp dẫn bà.