Chương 448: Am lý tầm tha thiên bách độ

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Rất nhanh, người của phủ Lạc Dương đã tới rồi, không chỉ Lạc Dương Úy Đường Túng tới, mà ngay cả Lạc Dương Doãn Hoàng Chí Kiệt cũng đã đến. Trước kia, Trường An là đô thành, Lạc Dương là thủ đô thứ hai. Khắp thiên hạ, lấy hai nơi quan viên này là nhất tôn, bên Trường An thì gọi là Kinh Triệu Doãn, bên Lạc Dương này thì gọi là Lạc Dương Doãn. Sau khi Võ Tắc Thiên đăng cơ, định đô cho Lạc Dương, lập Trường An làm thủ đô thứ hai. Theo lý mà nói, hẳn là nên đảo ngược, Trường An nên gọi là Trường An lệnh, Lạc Dương gọi là Kinh Triệu doãn mới đúng. Nhưng không hiểu là vấn đề do thói quen của dân chúng hay là trong xương cốt của họ trước sau vẫn không thể chấp nhận được triều Đại Chu này, cho nên dù là trên văn thư quan phương đã thay đổi, nhưng dân chúng thì vẫn gọi như trước Trường An là Kinh Triệu Doãn, Lạc Dương thì gọi là Lạc Dương doãn, mà ngay cả rất nhiều quan viên cũng thuận miệng gọi theo dân chúng, tán thành cách xưng hô này. Khi Hoàng Phủ doãn và Đường thiếu phủ đuổi tới Kim sai túy thì mặt mũi trắng bệch. Lương Vương và Hoài Nghĩa đại sư gặp chuyện, vụ án này không phải là nhỏ nha. Võ Tắc Thiên cũng từng gặp phải chuyện này, tuy rằng lúc ấy đã phong tỏa tin tức nghiêm mật, nhưng phủ Lạc Dương hoặc nhiều hoặc ít vẫn là biết một chút, khi đó bọn họ cũng không quá lo lắng, bởi vì đây không phải là chức trách của bọn họ. Đại nội hoàng cung, là do cấm quân phụ trách an toàn, một khi xảy ra chuyện, bọn họ nhiều lắm là đi theo điều tra vụ án, còn trách nhiệm thì không bị rơi trên đầu bọn họ, nhưng Lương Vương và Hoài Nghĩa đại sư ở Kim sai túy gặp chuyện, đây lại là trách nhiệm của bọn họ ở Lạc Dương, không thể trốn tránh được. - Phủ Lạc Dương các ngươi cai trị địa phương như thế nào đấy hả? Nơi này là dưới chân thiên tử, đô thành của Đại Chu, ngay cả bổn vương và Hoài Nghĩa đại sư đều có thể gặp chuyện, hừ? Hoàng Chí Kiệt ngươi chắc không muốn làm việc nữa chứ! Lần này bổn vương sẽ tới Lại Bộ, năm nay Khảo công, sẽ tấu Hoàng Chí Kiệt ngươi là lỗi nặng nhất! Còn ngươi nữa, Lạc Dương úy ngươi là trực tiếp quản lý toàn bộ nha phủ Lạc Dương đấy, trị an không nghiêm, là tội của ngươi... Tiết Hoài Nghĩa dõng dạc đẩy Võ Tam Tư qua một bên, khom người nói với Hoàng Chí Kiệt: - Khi đồ nhi ta và thích khách kia giao thủ, phát hiện... Hoàng Chí Kiệt tận đến khi Võ Tam Tư bị đẩy qua một bên, lúc này mới dám lau nước miếng trên mặt, tiếp tục khom lưng cúi đầu. Dương Phàm nhanh chóng cắt ngang lời Tiết Hoài Nghĩa, khẽ thì thầm với sư phụ: - Sư phụ à, nơi này tai vách mạch rừng, không nên để lộ manh mối, tránh bị lan truyền ra ngoài, rút dây động rừng đó sư phụ à. Nếu thích khách kia nghe được trốn đi thật xa, vậ thì chúng ta sẽ không tra ra được gì rồi. Thanh âm tuy nhỏ nhưng Võ Tam Tư lại nghe được rất rõ ràng, gã tán thưởng liếc mắt nhìn Dương Phàm, thầm gật đầu: “ Tên này không những võ công cao cường, hơn nữa tâm tư kín đáo, đúng là nhân tài có thể bồi dưỡng đây!” Tiết Hoài Nghĩa lại hô to, nói: - Ta nói xong rồi. Vương gia, tới lượt ngươi nói! Võ Tam Tư ho khan một tiếng, tiến lên phía trước nói: - Dương Phàm và thích khách kia đã giao thủ, nên rất có ích cho việc điều tra ra hung thủ và xử lý vụ án này. Bổn vương và Hoài Nghĩa đại sư đều có ý là, vụ án này đương nhiên vẫn do các ngươi điều tra, nhưng Dương Phàm sẽ tham gia vào toàn bộ quá trình điều tra vụ án, các ngươi phải phục tùng sự an bài của Dương lang trung! Hiện tại Hoàng Phủ doãn chỉ cầu vị Vương gia này và vị Phật gia kia có thể bớt giận, thì yêu cầu gì cũng có thể đáp ứng. Còn nữa, Dương Phàm là Hình Bộ lang trung, có hắn ở giữa, là bọn họ có thể bớt được nhiều phiền toái, cho nên không nói hai lời lập tức đáp ứng. Đường Túng nhân cơ hội nói: - Vương gia, việc này quan hệ trọng đại, có phải hay không tạm thời phong tỏa tin tức, không được lan truyền ra ngoài, nếu không các ti triều đình đều nhúng tay vào, đủ loại chất vấn, chúng ty chức sẽ rất khó ứng phó, chỉ sợ sẽ bỏ qua thời cơ tốt nhất để phá án. - Ừ... Võ Tam Tư ngẫm nghĩ một chút, chậm rãi gật gật đầu. Gã hiện tại đã hoài nghi thích khách kia là do Võ Thừa Tự phái tới rồi, nếu như nói đến phá án, dựa vào thân phận của gã và lực lượng của phủ Lạc Dương là cũng đủ rồi, bẩm báo thiên tử cũng không thêm được gì, hiện giờ gã đang gánh vác ba hạng công trình trọng đại là “Thiên Khu" và "Tam Dương cung", "Hưng Khánh cung", ngày công thành là có thể nhận được càng nhiều ân sủng của Nữ Hoàng đế rồi. Nhưng ba hạng công trình lớn này khi thi công khó tránh khỏi có ngàn vạn lời dị nghị, nếu một khi gặp chuyện không may sẽ rơi vào tai Thiên tử, Võ Thừa Tự sẽ nhân cơ hội mà đả kích gã, khơi dậy sự phẫn nộ của dân chúng đối với gã, nói không chừng sẽ đoạt lấy quyền lực mà gã cố gắng tạo nên. Võ Tam Tư cân nhắc trong lòng một chút, liền nói: - Có thể! Tuy nhiên, án này nhất định phải chính thức lập án! Đường Túng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng khom người nói: - Vương gia yên tâm, đó là đương nhiên rồi! Trong lúc nhất thời, Tiết Hoài Nghĩa và Võ Tam Tư cũng không còn lòng dạ nào mà uống rượu nữa, mà bên này Hoàng Chí Kiệt cùng Đường Túng đang điều tra hiện trường, nghiêm khắc thông báo cho trên dưới Kim sai túy không được truyền tin tức ra ngoài, thì bên kia Dương Phàm cùng Võ Tam Tư và Tiết Hoài Nghĩa rời khỏi tửu lầu. Lần này Võ Tam Tư dự tiệc không mang theo cao thủ hộ giá, Dương Phàm tiễn gã đến tận phủ đệ, rồi lại hộ tống sư phụ quay lại chùa Bạch Mã. Vừa vừa cửa chùa Bạch Mã, sau khi đuổi chúng đồ đệ đi hết rồi, Tiết Hoài Nghĩa và Dương Phàm đi vào trong hậu viện, lúc này Tiết Hoài Nghĩa mới cười ha ha nói: - Trò chơi này thật là thú vị, ngươi xem vi sư có thiên phú diễn tuồng đấy nhỉ? Đóng giả có giống không? Dương Phàm cười nói: - Sư phụ là Kim Thân La Hán hạ phàm, đương nhiên là giả long giống long, giả hổ giống hổ! Tiết Hoài Nghĩa đắc ý cười to, lại giơ ngón cái về phía Dương Phàm, nói: - Nhắc tới, ta sợ cũng không phải là giả đâu đấy. Tuy rằng sớm biết tức phụ của đồ đệ là cao thủ, nhưng khi nhìn thấy thanh thế như vậy thật sự làm ta vẫn sợ hãi đó. Thật không ngờ, nương tử của ngươi lại tài giỏi như thế. Không hổ là Đô úy trong Mai Hoa Nội Vệ, bản lĩnh võ công kia...ồ, cũng không kém vi sư là mấy. Dương Phàm nói: