Chương 539: Tức nước

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Một trận vó ngựa chát chúa và dồn dập vang lên trên con đường nhỏ trong núi, binh sĩ trên vọng đài nhặt cung tên lên, cảnh giác nhìn về phía đằng xa. Bốn góc trại đều có đài quan sát dựng cao, tầm nhìn rộng rãi, có thể thu hết động tĩnh xung quang vào tầm mắt. Từ đài quan sát trên cao nhìn ra, trên con đường nhỏ đang có một con ngựa màu nâu chạy như bay đến, người cưỡi ngựa cầm chiếc roi quay quay trong không trung, sau đó lại quất vào đùi con ngựa, rất có nhịp điệu, theo nhịp roi quất xuống, tốc độ của con ngựa càng nhanh. - Là Nhị quản gia! Một tên binh sĩ mắt sắc bén dẫn đầu kêu lên: - Mở cửa trại ra, Nhị quản gia về rồi! Nửa phần trên mũi giáo sắc dựng thẳng giống như cửa hàng rào bằng gỗ đã mở ra, người đàn ông trung niên cưỡi trên lưng ngựa hung hăng quất ngựa, xông thẳng vào trong trại. Đây là trại của Huân Kỳ, Huân Kỳ cai quản vùng lãnh thổ rộng lớn và rất nhiều con dân, nhưng trại của lão và vô số con dân phân bố ở đủ các loại địa hình: thung lũng, núi cao, bình nguyên... Trại sinh hoạt đời đời kiếp kiếp của thổ ty Huân gia chỉ là lớn hơn các trại khác một chút, giới hạn trong đất đai sản xuất, nơi này không thể tụ tập quá nhiều người. Huân Kỳ lúc này vừa tuần tra trại và đất đai của lão trở về. Thổ ty trên đất đai của lão, được con dân của lão kính nể như thần linh, không ai dám mạo phạm quyền uy của thổ ty đại nhân. Nhưng điều kiện trước tiên là: thổ ty phải khiến mọi người có cơm ăn, nếu như thổ ty để con dân của mình đến cơm cũng không được ăn no, như vậy có thể mang đến cho gã mối nguy hiểm rất lớn. Thổ ty cũng không phải có đất đai, chẳng thà đem ban cho con dân trồng trọt là được rồi, các việc xuân trồng trọt thu thu hoạch gã đều quản lí, trước đây rất lâu, đã có một vị thổ ty trong thời gian cày bừa vụ xuân không để ý chọn giống tốt phân phát cho con dân của gã, kết quả là hoa màu sinh trưởng không tốt, mùa hè lúc phát sinh sâu hại lại không thể áp dụng biện pháp diệt sâu hại hiệu quả, kết quả là mùa thu tới không thu hoạch được chút hạt nào. Có một tên thổ ty có thù oán với gã, nhân cơ hội này dẫn binh đến tấn công gã, giữa các nhóm thổ ty trên mảnh đất này, thậm chí giữa các thủ lĩnh thuộc một thổ ty, thường xuyên phát sinh xung đột và đấu tranh, nhưng bọn họ đều có ý định khống chế quy mô, một khi phát triển đến bước không thể giải quyết, cứ coi như bản thân bọn họ không muốn dừng tay, các thổ ty và thủ lĩnh khác cũng sẽ ra mặt can thiệp. Nhưng lần này không đợi đến khi các thổ ty và thủ lĩnh khác can thiệp, vị thổ ty phát binh này liền thuận lợi công tiến vào tổng trại của kẻ thù, giết hết sạch người nhà của gã, bởi vì binh mã của y vừa đến, dân chúng của thổ ty đối phương đã quỳ xuống đầu hàng. Không có ai phản kháng, cũng không có ai bảo vệ thổ ty của bọn họ. Cuối cùng các quan thổ ty vội vàng ra mặt can thiệp, chỉ có thể chọn một người tiếp tục kế thừa chức thổ ty từ những người họ hàng huyết thống với tên thổ ty bị giết hại. Việc này được tất cả các vị thổ ty xem như một sự bài học, bọn họ có thể hết lần này đến lần khác kể chuyện này cho người thừa kế được chọn, nói cho y biết tầm quan trọng của đất đai, lương thực và dân chúng. Huân Kỳ cũng là từ nhỏ nghe câu chuyện này mà lớn lên, vẻ ngoài của lão đem đến cho người ta cảm giác là một người già thô lỗ và tàn bạo, nhưng trong trại của lão, lão lại là một người lãnh tụ và trưởng lão bảo vệ con dân của mình, đối với bất cứ chuyện gì đều cẩn thận từng chút một. Tập tục của người Bạch Man và người Hán cũng gần giống nhau, lấy canh nông và nuôi tằm, đánh cá làm chủ, cũng nuôi ít gia súc, mỗi năm công việc quan trọng nhất của họ là trồng trọt vụ xuân, nhưng việc phòng trừ sâu hại và hạn hán vào mùa hè cũng là việc tương đối quan trọng. Năm nay lượng mưa dồi dào, vấn đề hạn hán không cần lo lắng, vấn đề Huân Kỳ quan tâm nhất chính là sâu hại. Lão mới từ đồng trở về. Hoa màu mà các con dân của lão trồng được năm nay phát triển rất tốt, lão chui vào trong đất nhìn kĩ, ảnh hưởng của sâu bệnh cũng rất nhỏ, lúc Huân Kỳ cưỡi ngựa trở về trại, nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt. Những thành viên thị tộc gặp lão ở trên đường, đều dừng bước cung kính, quay người về phía lão chào hỏi, Huân Kỳ cưỡi trên lưng ngựa, ngồi thẳng, uy nghiêm hướng về phía con dân gật đầu đáp lễ. Lúc đó, phía xa một con khoái mã chạy như bay đến, Huân Kỳ nhìn thoáng qua người đó, liền cười mắng: - Quả nhiên là rồng bay, tên tiểu tử này thích sự liều lĩnh đây. Người thúc ngựa tiến vào trại cũng nhìn thấy lão, con khoái mã chạy về phía lão, cách xa sáu bảy trượng, người đó liền vội vàng ghìm cương ngựa, tuấn mã hí vang giơ chân trước lên, lúc chân trước giẫm một lần nữa trên mặt đất, y đã nhanh chân chạy đến trước mặt Huân Kỳ, cúi một cái thật sâu, lấy từ trong lồng ngực ra một cái thiệp mời. Y nói với Huân Kỳ: - Thổ ty đại nhân, vị khâm sai triều đình phái đến mời thổ ty đại nhân đi đến thành Diêu Châu đàm nghị việc truy bắt lưu nhân mưu phản, bởi vì yến hội định vào ngày mai, nô tài sợ đại nhân nhầm giờ dự tiệc, vì vậy lập tức chạy về. Huân Kỳ vừa nghe là Hoàng Cảnh Dung triệu hắn đến, sắc mặt lập tức trầm xuống, Nhị quản gia Long Phi cung kính trình thiếp mời lên, Huân Kỳ cầm thư trong tay, liếc nhìn Long Phi nói: - Nghe nói khi tiếp khách, các vị thủ lĩnh thổ ty đều không thoải mái? Long Phi cung kính đáp: - Vâng! Vị khâm sai này coi mình là Hoàng đế Trung Nguyên, còn các thủ lĩnh và thổ ty của chúng ta chính là nô tài của y, y rất vô lễ, các vị thổ ty và thủ lĩnh đều rất tức giận với cử chỉ vô lễ của y. Huân Kỳ lớn giọng, nói: - Khâm sai cái gì, đây chính là một con linh cẩu tham lam, một con lang sói hung tàn! Trong mắt của y, chỉ có vàng, nữ nhân và quyền thế. Lưu nhân mưu phản? Lưu nhân đáng thương này có thể mưu phản sao? Đúng là chuyện cười! Chỉ có ngồi trong cung điện hoàng kim tác oai tác quái, nghe mấy tên tùy tùng nịnh hót, xưa nay không tự mình đi xem con dân của mình, cũng không tận mắt nhìn thành quả thu hoạch của nữ hoàng đế, mới có thể tin những lời nói ngu xuẩn! Long Phi à, ta nhớ không nhầm thì vợ của con trai ngươi là nữ tử Lưu nhân có đúng không? Long Phi mặt mày hớn hở nói: - Đúng vậy! Đại nhân của tôi, đấy đúng là một người con gái tốt, dung mạo đoan trang, làm việc lại cần cù siêng năng, lại còn vô cùng hiếu thuận với người già. Điều quan trọng nhất là, nó đọc sách biết chữ giống như ngài lão gia thổ ty. Con trai tôi đúng là có phúc, con dâu tôi bây giờ đã có bầu, tôi có thể sớm ôm cháu rồi! Huân Kỳ cười ha ha, nói: - Vậy người nói xem, con dâu ngươi có thể mưu phản không? Có nên bị lôi ra chém đầu không? Long Phi tức giận, mắt đỏ lên: - Một người con gái tốt ngoan hiền như vậy, làm sao có thể mưu phản được chứ? Trong bụng cô ta còn mang tôn tử của Long Phi, tên chó Hán quan nào dám đem nó đi chém đầu, Long Phi sẽ liều mạng với hắn! Huân Kỳ bật cười ha hả, lão không mở tiệp mời ra, trực tiếp xé nát thiệp mời, ném lên không trung, rồi thúc ngựa phi đến lầu canh gác. Vân Hiên vội vàng tìm Văn Hạo, nhỏ tiếng nói: