Chương 540: Vỡ bờ

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Những chuyện xung đột như thế này, ở trong trại của thổ ty Huân Kỳ và vị thổ ty Mạnh Thiệt Trúc gặp tai bay vạ gió kia xảy ra liên tục. Các trại chủ bị cường đạo cướp bóc lũ lượt dẫn bách tính bị mất ruộng vườn đến nương tựa thổ ty của bọn họ, khóc lóc kể lể oan khuất với Thổ ty. Huân Kỳ nghe xong, khuôn mặt giận dữ đến đỏ cả lên, lão lấy chân đã cái bàn dán vào tường đối diện: - To gan! Hai tên bỉ ổi Văn Hạo và Vân Hiên này, dám ngang nhiên sai người đến xâm phạm lãnh địa của ta! Con trai cả của lão – Huân Vô Bá tức giận nói: - Con đã đi tìm bọn chúng nói chuyện, bọn chúng nói, trại của chúng ta bị tấn công là vì trại ta chứa chấp lưu nhân mưu phản, Khâm sai đã nắm được chứng cứ, người giúp đỡ mưu phản cũng chính là đồng phạm, theo lý phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc. Hai nhà thổ ty bọn chúng cũng chỉ vì bị mệnh lệnh của Khâm sai ép buộc, không thể không làm như vậy. - Bọn chúng nói láo! Huân Kỳ cười khẩy: - Giấu trời giấu đất chứ không giấu nổi hàng xóm láng giềng. Bọn chúng có tính toán gì, muốn làm gì, ông già này bị mù hay sao mà không nhìn ra? Huân Kỳ đi tới đi lui trong phòng, con trai lão cùng với thổ xá, thủ lĩnh, quản gia, chủ trại đứng ở trong phòng ngoài phòng, lặng yên không nói, đợi quyết định của Thổ ty đại nhân. Huân Kỳ đột nhiên đứng dậy, nói to: - Hàng xóm nham hiểm còn đáng sợ hơn nhiều so với kẻ địch hung ác! Dao mổ đã đưa đến đầu chúng ta, ngoài tấn công lại, chúng ta còn có thể làm gì nữa? Huân Kỳ lạnh lùng quét ánh mắt một lượt qua mọi người đang nín thở đứng trước mặt, nói to hơn: - Triệu tập binh mã, lập tức phản công! Trên sườn núi, mười mấy vị thiếu phụ và cô nương đang hái lá dâu, bài dân ca miền núi ngọt ngào vang vọng cả cánh đồng dưới núi. Một ông già từ dưới ruộng đứng thẳng người lên, lấy tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán, nghe tiếng hát vọng lại từ sườn núi, khuôn mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười mãn nguyện. Bỗng nhiên, xa xa có vài con khoái mã phi nước đại đến, ông lão lấy tay khum khum che mắt nhìn về phía xa, lúc lão nhìn rõ người, không khỏi “ôi chao” một tiếng, vội vàng hướng về phía cánh đồng nói lớn: - Là quản gia lão gia đến, là quản gia lão gia của chúng ta đến đấy! Nói xong vội vàng nhấc cái cuốc chạy về phía đầu ruộng. Các bách tính từ trên núi và trên ruộng lũ lượt chạy đến, quỳ xuống dưới chân núi, quản gia ghìm chặt dây cương, nói với những bách tính đang quỳ trước mặt. - Quay về nói với chủ trại các ngươi, Thổ ty đại nhân quyết định khai chiến với Thổ ty Văn Hạo và Thổ ty Vân Hiên. Bảo nam tử trong trại các ngươi trên mười bốn tuổi, dưới năm mươi lăm tuổi, tự chuẩn bị vũ khí và lương khô, ngày mai trước lúc mặt trời lặn đi đến đại trại của Thổ ty chờ lệnh điều khiển! - Vâng! Vâng! Xin tuân theo mệnh lệnh của Thổ ty lão gia... Người nông phu già thay mặt mọi người nhận mệnh lệnh, quản gia thúc ngựa dẫn mấy tên tùy tùng đi tới trại kế tiếp. Các nông dân từ dưới ruộng trèo lên, người nông phu già dặn dò mấy câu, một đứa trẻ liền vắt chân lên chạy như điên về phía trại... Cảnh tượng như vậy, ở trong trại nào cũng có, dũng sĩ Bạch Man từ bốn phương tám hướng tụ tập ở tổng trại, vốn dĩ chỉ có tổng trại hơn hai nghìn cư dân, đến lúc chạng vạng ngày hôm sau đã tụ tập được ba vạn dũng sĩ, còn có nhiều người từ bốn phương tám hướng đốt lửa tụ tập ở đây, có người cưỡi ngựa, có người đi bộ. Trại Thương Thủy của Thổ ty Vân Hiên từ sau khi Thổ ty đại nhân phát binh tấn công trại của Thổ ty Huân Kỳ, liền tăng cường đề phòng, ban ngày lúc làm việc đồng áng ở xa thì phái người canh gác, buổi tối trong trại số người tuần tra lại càng tăng thêm mấy lần.