Chương 556: Hồng môn yến

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Vừa rồi Văn Hạo và Vân Hiên kích động đến tìm Hoàng Cảnh Dung, nói với y là sau nhiều lần đàm phán, Huân Kỳ và Chiết Trúc cơ bản đáp ứng điều kiện bồi thường của bọn họ, để Hoàng Ngự sử và Dương Lang trung hai vị khâm sai điều đình đảm nhận, hai bên chính thức tiến hành đàm phán, sau khi đàm phán liền uống máu ăn thề, từ nay về sau kết thành liên minh huynh đệ, mãi không xâm phạm. Hai người nói y như là có chuyện như vậy thật, Văn Hạo phụ trách nói cho y quá trình hai bên tiếp xúc và kết quả,Vân Hiên lại đứng một bên dường như tỏ vẻ bất mãn với việc nhượng bộ này, thỉnh thoảng còn nói mấy câu bực tức làm cho lời Văn Hạo càng nghe càng đáng tin. Hoàng Cảnh Dung đã nghe lén trước sự thỏa thuận của hai người, cười lạnh ở trong lòng, trên mặt lại làm ra vẻ tưởng thật, còn ra vẻ bất mãn trách cứ bọn họ một phen, lại nghe bọn họ giải thích nỗi khỗ tâm riêng trong lòng, lúc này mới bất đắc dĩ đồng ý. Văn Hạo và Vân Hiên vừa rời khỏi chỗ Hoàng Cảnh Dung, liền thở phào một cái, diễn loại kịch này, bọn họ thật sự mệt chết đi được. Hoàng Cảnh Dung cùng diễn trò với bọn họ, dường như cũng kiệt sức, sau khi tiễn hai người rời đi y trở lại phòng ngồi xuống, lúc này mới kêu hai người thị vệ bên mình, trốn đến hậu hoa viên. Hoàng Cảnh Dung rút ra “bài học” của Văn Hạo và Vân Hiên cố ý chọn một tiểu đình trên cao, chung quanh có cây cối thấp thoáng để tránh tai vách mạch rừng. Hoàng Cảnh Dung đã nghĩ kỹ, y không thể công khai đoạn tuyệt với Văn Hạo và Vân Hiên, hiện giờ y đang ở trong sơn trại của Văn Hạo, chính là miếng thịt trên cái thớt của Văn Hạo, công khai đoạn tuyệt, y chắc chắn chỉ có chết. Trốn đi cũng không thể, y nghe nói binh sĩ Ô Man đã phân bố canh chừng khắp bốn phía rừng cây, mà ngay cả những binh sĩ am hiểu tác chiến trong rừng cây đi ra ngoài cũng là lành ít dữ nhiều, chứ đừng nói đến người như y chỉ mới đi qua đầm lầy của núi, căn bản không biết rừng cây chân chính như thế nào. Nhưng y không muốn chết, không muốn ngồi để chờ chết, y muốn sống, lúc này nhất định phải dựa vào sự bao bọc của Văn Hạ và Vân Hiên, nhưng hai ngươi kia đã vứt bỏ y, vậy y nên làm gì bây giờ? Y chỉ có cách tiếp tục trói buộc Văn Hạo và Vân Hiên trên cỗ xe chiến tranh mà cố sức đạp vì y mà chiến đấu, đây là con đường sống duy nhất. Cho nên Hoàng Cảnh Dung gọi hai người đến trước mặt mình, nói thẳng với bọn họ tình thế nguy hiểm mà bọn họ đang gặp phải trong lúc này. Trong khi nói, y nói nếu y phải chết, thì hai người cũng không có kết cục tốt đẹp. Tuy Hoàng Cảnh Dung muốn lợi dụng bọn họ để tận tâm cho mình, nhưng lời của y lại không phải là lời nói dối, nếu như đối phương muốn giết y, đích thực không thể để hai tên tay sai này đắc lực của y trở về kinh thành, nói ra chân tướng bọn họ tận mắt chứng kiến. Hai tên tay sai nghe xong, sắc mặt tái nhợt, không nhìn ra được nửa phần huyết sắc. Tần Vũ Dương khi20 tuổi đã giết người làm náo loạn trên phố, làm cho mọi người không dám coi thường, nhưng khi ở trên đại điện Tần Vương thì mặt lại tái nhợt, toàn thân run lẩy bẩy. Làm loạn ở đầu phố, chỉ là dũng khí của huyết khí, là cơn tức giận của kẻ thất phu, những việc mà Hoàng Cảnh Dung muốn y làm thì cần phải cực kỳ có dũng khí và sự gan dạ.. - Tính mạng của người thân Hoàng mỗ, đành phải trông cậy vào hai ngươi rồi! Nếu như việc này thành, trở về Kinh thành bản quan đảm bảo với các ngươi một cuộc sống giàu sang phú quý, nếu như không thành, bản quan chết ở đây, hai người các ngươi cũng không sống được, nếu như các ngươi có thể suy nghĩ thấu đáo cái thiệt hơn, thì cũng không có điều gì phải đắn đo nữa. Hoàng Cảnh Dung cười cười, lại nói: - Hoàng mỗ cũng sợ chết, bởi vì sợ chết, cho nên mới liều, các ngươi nghĩ thế nào? Hai tên chấp dịch của Ngự Sử đài nhìn nhau, một trong hai người cắn răng nói: - Được rồi! Duỗi đầu một đao, mà thụt đầu cũng một đao, liều mạng một phen có thể sẽ có một tia cơ hội sống sót, chúng ta làm! Hoàng Cảnh Dung mừng rỡ, chắp tay hai người, thân thiết nói; - Các ngươi tên là gì? Hai người này mặc dù đã tháp tùng y từ Kinh thành, nhưng tên họ của hai tên tay sai này, Hoàng Cảnh Dung thật sự chưa bao giờ hỏi qua, lúc bình thường gọi bọn họ chỉ là: - Người đâu! - Ngươi đi! Các câu loại như vậy, họ của hai ngừơi có lẽ Hoàng Cảnh Dung còn mang máng nhớ, nhưng tên thì căn bản không biết. Hai người lần lượt đáp: - Tiểu nhân họ Lạc, tên Lạc Mộng Diệc!