Chương 557: Bất ngờ giết

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Dương Phàm cũng không có ý định lập tức làm thịt Hoàng Cảnh Dung. Người động thủ chỉ có thể là người của Huân Kỳ, nhưng hắn nhất định phải đưa Hoàng Cảnh Dung vào đường chết, mà còn phải nhận được sự tán thành của Văn Hạo và Vân Hiêu. Nói cách khác, nếu Hoàng Cảnh Dung chết thì phải là kết quả đã được song phương nhất trí. Không phải Dương Phàm quá nhát gan mà là vì nếu không báo cáo cho triều đình, hắn thân là một vị khâm sai lại xử tử một vị khâm sai khác ở Man tộc thì không cần biết vì lý do chết tiệt gì, một khi bị triều đình biết tình hình cụ thể, thì đây là đụng vào chuyện kiêng kị rồi. Đám người Văn Hạo hiện tại chỉ mong đình chiến nên có thể ngầm đồng ý với phương án xử tử Hoàng Cảnh Dung của Dương Phàm, có thể đáp ứng đủ loại điều kiện, trong tương lai khó tránh khỏi sinh ra ý khác cho nên nhất định phải kéo bọn họ vào trở thành đồng mưu, thế nên bây giờ không thể giết, hơn nữa không cần phải giết bây giờ, mà hiện tại cho dù cho Hoàng Cảnh Dung thêm vào một đôi cánh thì gã cũng chẳng chạy trốn khỏi nơi này được. Nhưng Dương Phàm cũng không thể nào ngờ được Hoàng Cảnh Dung đã biết tình hình đàm phán của hai bên nên gã quyết định tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước thì chiếm được lợi thế) rồi. Hoàng Cảnh Dung cũng không nói gì. Gã giơ cao chén, khẩn trương đưa mắt nhìn chung quanh giống như có lời muốn nói, chén rượu trên tay đột nhiên rớt xuống. -Keeng Chén rượu rớt xuống, rượu tràn ra khắp nơi. Mọi người kinh ngạc nhìn gã, không hiểu vì sao vị khâm sai này lại thất thố như vậy. Khi chén rượu rơi xuống thì hai hộ vệ đứng sau Hoàng Cảnh Dung cũng đồng thời động thủ. Lạc Mộng chém một đao về phía đầu Dương Phàm, Lý Thế Thuần phóng phi đao về phía cổ họng Mạnh Chiết Trúc. Hoàng Cảnh Dung không cần phải nói gì, gã chỉ cần náo loạn một hồi. Chỉ cần Dương Phàm và một vị thủ lĩnh phơi thây tại chỗ này thì những phe phái này sẽ nổ ra một cuộc ác chiến, không ai có thề ngăn cản bọn họ. Cả hai bên đều là người thông minh nên lập tức có thể nhìn thấu âm mưu của Hoàng Cảnh Dung. Huân Kỳ và Ô Man cũng phải cho Mạnh gia một câu trả lời thỏa đáng. Mà Văn Hạo và Vân Hiên ngoại trừ quyết tử một trận cũng không còn con đường nào khác nữa. Khi đó, gã còn sống so với Văn Hạo và Vân Hiên có lợi thế rất lớn. Chẳng những không sợ hai người kia hận không thể ăn thịt uống máu của gã mà còn phải coi gã như lão tổ tông mà phục vụ. Dương Phàm thấy Hoàng Cảnh Dung làm rơi chén thì trong lòng cảnh giác. Tuy rằng "Lỡ tay làm rơi chén" không giống như "Ném chén làm hiệu" hoặc là hét lớn một tiếng "Động thủ" có thể làm đám thủ lĩnh ở đây sinh ra cảnh giác, nhưng đối với người Trung Nguyên như hắn mà nói đã đủ rồi. Từ trước đến nay, loại chuyện "Ném chén làm hiệu" rất được ưa dùng và cũng rất nổi danh. Dương Phàm trong lòng cảnh giác lập tức quay đầu nhìn về phía hai thị vệ của Hoàng Cảnh Dung. Hoàng Cảnh Dung là một thư sinh, nếu có nguy hiểm nhất định là đến từ hai người phía sau Hoàng Cảnh Dung. Song phương ngồi hai bên dãy bàn. Chỗ ngồi của Dương Phàm và Hoàng Cảnh Dung là ở bên cạnh thủ hạ của bọn họ. Dương Phàm ngồi ở bên trái, Hoàng Cảnh Dung tọa ở bên phải, Lạc Mộng và Lý Thế Thuần đứng sau Hoàng Cảnh Dung. Chén rượu trong tay Hoàng Cảnh Dung rơi xuống thì hai người đồng thời động thủ. Lạc Mộng rút đao ra khỏi vỏ hét lớn "Giết", một đạo hàn quang hướng tới cổ Dương Phàm. Lý Thế Thuần đứng ở ngoài cùng bên phải, bên cạnh là Lạc Mộng, phía trước người là Hoàng Cảnh Dung nên tầm mắt của hắn ta đã bị quấy nhiễu không tiện công kích Huân Kỳ ngồi bên tay trái, cho nên hắn ta lựa chọn Mạnh Chiết Trúc. Lý Thế Thuần phóng phi đao bôi độc, lưỡi đao hiện lên lam quang kỳ dị. Màu lam phi đao bay thẳng về phía cổ họng của Mạnh Chiết Trúc. Dương Phàm nảy sinh cảnh giác, hơi nghiêng đầu, khóe mắt vừa mới nhìn thì thấy một đạo hàn quang đánh xuống lập tức nghiêng người khẽ đảo né tránh ánh đao. Lạc Mộng cũng không nghĩ một đao có thể giết được Dương Phàm, gã biết Dương Phàm có một thân công phu, lo hắn nhận thấy sẽ né tránh được cho nên gã bổ xuống một đao nhưng vẫn để lại ba phần lực trên tay, mặc kệ Dương Phàm là ngửa ra sau hay là nghiêng về bên trái, đao của gã cũng có thể điều chỉnh đúng lúc thay đổi góc độ tiếp tục chém xuống. Nhưng bất kể như thế nào gã cũng không thể ngờ được Dương Phàm lại tránh theo bên phải, hoàn toàn khác với bản năng của con người. Đao đi qua bả vai Hoàng Cảnh Dung chém xéo vào cổ của Dương Phàm. Dương Phàm thấy đao quay lại liền quay người lộn ngược về phía Hoàng Cảnh Dung, đao chém sạt qua vai hắn. Lạc Mộng cũng bất ngờ. Gã để lại ba phần lực để điều chỉnh góc độ lưỡi đao nhưng lại không chém đúng về hướng của đối phương, mà ngược lại hoàn toàn với phía đã tiến công. Lạc Mộng vội vàng đem trầm xuống chém đao xuống phía dưới muốn tổn thương chân của Dương Phàm. Đao của gã bôi độc, chỉ cần làm Dương Phàm cho dù chỉ xước da cũng đủ rồi. Lúc này gã mới phát hiện Dương Phàm cũng không phải ngã về phía Hoàng Cảnh Dung mà tiến lại đây. Dương Phàm khi ngã xuống thì hai chân dùng sức đạp một cái, ở dưới người hắn vốn là một tấm chiếu bóng loáng, nhưng hắn hai chân đạp một cái như vậy làm cả chiếc chiếu trượt đi, thân thể hắn trượt di chuyển về phía sườn trái, mượn cú đạp này mà sượt sát vào Hoàng Cảnh Dung. Một đao của Lạc Mông lại chém vào khoảng không. Thân hình của Dương Phàm trong khoảnh khắc thoát ra, mắt đảo chung quanh, thấy Lý Thế Thuần ném phi đao về phía cổ họng Mạnh Chiết Trúc. Mạnh Chiết Trúc cũng là người có võ nghệ cao cường, đánh nhau chính diện mà nói, mười mấy người đàn ông vạm vỡ dũng mãnh cũng khó mà tiếp cận được y. Nhưng y lại không tinh thông công phu di chuyển, trình độ ở phương diện này có phần chậm vụng hơn Dương Phàm. Mắt thấy phi đao sắc bén kia bắn về phía mình, Mạnh Chiết Trúc trong lòng muốn tránh, nhưng thân thể lại không lập tức phản ứng ngay được, người ngoài nhìn thì chỉ thấy y cứ đứng há hốc mồm nhìn phi đao kia phóng tới mình, tránh cũng không tránh. Dương Phàm thấy Mạnh Chiết Trúc bị phi đao phóng tới, trong lòng cả kinh, nếu Mạnh Chiết Trúc bị ám sát tại chỗ, Ô Man tuyệt đối sẽ không bỏ qua, Bạch Man bất kể là xuất phát từ đạo nghĩa thì vẫn cứ được lợi nhiều nhất, cũng chỉ có thể lựa chọn cùng tiến cùng lui với Ô Bạch. Hai tộc Ô Bạch chắc chắn sẽ tử chiến với hai tộc Vân Văn, nói không chừng Nam Chiếu, Thổ Phiên cũng sẽ nhân cơ hội xâm nhập Diêu Châu, làm cho Tây Nam đại loạn. Đây hết thảy đều là những ý nghĩa lóe chớp lên trong đầu Dương Phàm, cả người Dương Phàm cùng đồng thời đảo lùi, giơ tay phất chén rượu ở trên bàn phía trước Hoàng Cảnh Dung, chén rượu hóa thành một đạo bạch quang bắn đi, phát sau lại đến trước, đánh trúng vào chuôi phi đao kia. “Rầm” “Ầm!”