Chương 558: Có qua có lại mới toại lòng nhau

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Dương Phàm và Huân Nhi sóng vai đi dọc về phía trước, đường núi rất hẹp, hai bên đều là bụi cây tươi tốt, một vài cây mây hoa và quả dại không biết tên điểm ở giữa, đương nhiên, thỉnh thoảng cũng sẽ trườn ra vài con rắn. Ngay như vừa rồi, Dương Phàm vừa rẽ một nhánh cây ra, thì một con rắn lớn dài chừng bốn thước thè lưỡi rủ từ trên cây xuống làm hắn giật mình nhảy lùi lại. Dương Phàm ở Nam Dương nhiều năm, rắn là sinh vật mà hắn hay gặp, nên không hề sợ hãi. Huân Nhi cô nương gan có vẻ còn lớn hơn hắn, thò bàn tay nhỏ nhắn bắt được con rắn bảy tấc kia, ngắm nghía trong tay một hồi, rồi mới ném con rắn vào trong bụi cỏ xa xa. Nơi này từng là chiến trường của thổ man và hai tộc Văn Vân, từng bước là cạm bẫy, từng bước là sát khí, mà nay đường đi bằng phẳng, đưa mắt nhìn khắp đều là những cây cỏ dạt dào sức sống, mà ngay cả vết máu trên đường mòn rải đá vụn bên đường cũng đã bị mưa lớn hôm qua gột rửa sạch sẽ. Hai người sóng vai đi tới, Huân Nhi tò mò hỏi: - Dương đại ca, vì sao ngươi lại rời khỏi Diêu Châu? Ta nghe nói chiêu an là công rất lớn, rõ ràng là trước khi vị Bùi Ngự sử kia đuổi tới nơi thì ngươi đã thúc đẩy song phương hòa đàm rồi, sao lại đem phần công lao lớn này chắp tay dâng cho y chứ? - Phần này công lao, ta không thể lấy! Dương Phàm cười cười, vuốt nhẹ chuôi đao mà Huân Kỳ tặng hắn, nhẹ nhàng vung lên, cành cây trước mặt rơi xuống đất không một tiếng động, quả nhiên là cực kỳ sắc bén. Dương Phàm giải thích: - Có đôi khi, công lao càng nhiều không phải là tốt đâu, hơn nữa công lao như vậy, lấy vào tay sẽ hậu hoạn vô cùng. Cái chết của Hoàng Cảnh Dung tuy rằng các bộ tộc đều có phần, cũng không sợ người nào nói ra ngoài, nhưng nó có nhiều sơ hở, không thể không cân nhắc được. Bùi Ngự sử kia là người cực kỳ khôn khéo giỏi giang, chuyển công lao cho hắn, hắn mới chùi đít giúp ta đấy. - Cái gì? Huân Nhi choáng váng, vẻ mặt ngượng ngùng xấu hổ. Những câu kia của Dương Phàm thì nàng nghe hiểu, còn câu “chùi đít” của Dương Phàm thì lại không hiểu có ý gì. Dương Phàm giải thích: - Nói đúng là, ta muốn hắn ở đây dán những chỗ hở lại, ta có lỗ hổng nào thì hắn giúp ta làm tròn đi. - À...