oOo
Khe khẽ thở dài, Hoàng Bào Quái ngửa đầu uống cạn chén rượu mạnh, lại đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, tức giận đập nát cái chén.
Thấy hắn đột nhiên nổi giận, đám tiểu yêu hai bên vội vàng run rẩy chạy lui ra, chỉ có một kẻ hầu lá gan hơi lớn hơn một chút, nơm nớp lo sợ hỏi:
- Đại vương vì sao tức giận? Đường Tăng kia chúng ta đã khống chế, nếu đại vương lo lắng đêm dài lắm mộng, không bằng hôm nay ăn hắn?
- Không cần, tạm thời cứ giam hắn lại!
Hoàng Bào Quái phất phất tay, tức giận ý bảo người hầu thối lui, vầng trán nhíu chặt trên lại nhiều thêm vài phần lo lắng.
Ngơ ngẩn tại chỗ chốc lát, hắn chợt đứng dậy, đi nhanh về hướng hậu hoa viên trong động.
Bất quá, tuy rằng bước chân mang theo vẻ tức giận khó có thể ức chế, nhưng chờ khi hắn tới gần hậu hoa viên, trông thấy thân ảnh yểu điệu kia xa xa thì vẫn không khỏi chậm lại, thần tình bất đắc dĩ khẽ thở dài một tiếng.
- Haizzzz….
Cơ hồ đồng thời, thân ảnh đứng bụi hoa kia cũng khe khẽ phát ra đồng dạng thở dài.
Vài giây sau, ý thức được đang có người tới gần, nàng nhất thời thất kinh xoay đầu lại…
Thấy bộ mặt dữ tợn của Hoàng Bào Quái đằng sau, tiểu mỹ nhân yếu đuối này theo bản năng hoảng sợ lui về phía sau, rồi lại miễn cưỡng dừng bước, chua xót hành lễ nói:
- Thiếp… Thiếp bái kiến đại vương!
Dù cho giọng nói dịu dàng ra sao, nhưng vẻ e ngại cũng chán ghét trong đó vẫn không giấu đi nổi.
Hoàng Bào Quái cười khổ, lại không hề trách móc đối phương, ngược lại dịu giọng an ủi:
- Bách Hoa, nàng cần gì phải luôn e ngại ta như vậy? Ta đã nói rồi, ta không có ác ý, ta là người yêu của nàng kiếp trước, đơ giản là theo ước định kiếp trước đời này đi tìm kiếm nàng…
Lời nói này, Hoàng Bào Quái mấy năm qua không nói một trăm lần cũng có tám mươi lần, chẳng qua Bách Hoa thế nào cũng không chịu tin tưởng, yêu quái xấu xí thô lỗ kinh khủng như vậy tại sao có thể là người yêu kiếp trước của mình.
Chẳng qua, người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nàng bây giờ thân trong yêu động, ng chỉ có thể miễn cưỡng làm mặt tươi cười nói:
- Vâng! Thiếp đã biết, đại vương còn có gì phân phó sao?
- Ta…
Biết lần này an ủi lại vô dụng, Hoàng Bào Quái nhịn không được tức giận bừng bừng, nhưng câu trách mắng vừa tới bên miệng, lại miễn cưỡng nuốt trở vào.
Đúng lúc này một tiểu yêu đột nhiên lao tới, thất kinh nói:
- Đại vương! Đại vương! Có chuyện lớn rồi! Có mấy người ngoài cửa kêu la, nói muốn đại vương đem Đường Tăng giao ra, bằng không bọn hắn sẽ trực tiếp diệt cả nhà chúng ta!
- Chuyện cười!
Trong lòng tức giận đang không chỗ phát tiết, nghe thế Hoàng Bào Quái nhất thời giận dữ, hai tay giơ ngang triệu hoán trường đao ra.
Vung đao chém một đường đứt đôi cánh hoa, hắn lại rít gào quát:
- Tới đúng lúc lắm, để ta đi gặp mấy kẻ khẩu xuất cuồng ngôn kia, phải cho mấy gã đồ đệ của Đường Tăng biết, cái gì gọi là chém gió to thì đau đầu lưỡi!
- Dạ dạ!
Tiểu yêu vội vàng khom người lĩnh mệnh, triệu tập yêu binh ra ngoài tác chiến.
Chẳng qua hơi chút ngừng lại một chút, hắn lại thật cẩn thận nhắc nhở nói:
- Đại vương! Mấy người kia dường như không phải đồ đệ của Đường Tăng… Theo con thấy bọn hắn cũng là yêu quái, nhất là mấy gã hình thù quái dị, so với yêu quái còn yêu quái hơn!
- Quản hắn là lai lịch gì, đao này cũng không ngại trảm thêm mấy cái!
Hoàng Bào Quái hiện đúng là lúc tức giận bừng bừng, trực tiếp xách đao đạp mây lao ra cửa động.
Không đợi thấy rõ tình huống, hắn liền nổi giận đùng đùng quát:
- Tới là kẻ nào, mau mau xưng danh, dưới đao ông nội Hoàng Bào của nhà ngươi không trảm hạng vô danh… Ơ? Lại là mấy yêu quái các ngươi?
Tiếng hô quát còn lay động trong không khí, Hoàng Bào Quái không khỏi ngẩn ra, đã nhận ra mấy gã khốn đến khiêu khích trước mặt này là ai.
Giờ phút này trên bãi đất trống ngoài động đang có một đám yêu quái hình thù kỳ dị chửi bới ầm ĩ. Cầm đầu là một thanh niên trẻ đang cưỡi một vật bằng kim loại, bộ dạng uể oải ngồi ngáp, tựa như là đang đi nghỉ dưỡng.
- Là các ngươi?
Hồi tưởng lại chuyện mấy ngày trước, Hoàng Bào Quái đầu tiên ngẩn ra, rồi không khỏi cười ra tiếng.
- Như thế nào? Lần trước bị ta đoạt mất Đường Tăng, cảm thấy không cam lòng? Cũng tốt, các ngươi đã muốn tìm cái chết, vậy cũng chớ trách ta thủ hạ vô tình, kẻ nào không sợ chết muốn ý kiến thì lên đi!