Chương 11: Qua đêm trong ngôi miếu đổ nát
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bầu trời nứt ra một khe hở sáng rực đan xen, sấm sét ầm ầm, như có một bàn tay thần tiên xé toạc màn trời, úp ngược một bát nước sông Hoàng Hà không bao giờ cạn xuống mặt đất.
Mưa gió lay động, củi ẩm bốc khói dày đặc, không ngờ khói bốc lên, đôi mắt trong veo của vị tiểu tướng quân từ từ đỏ lên, rơi nước mắt.
Nàng lau khóe mắt, quay lại nhìn Thanh Hòa đang ở cách đó hai bước dựa vào cột, chợp mắt.
Người đang ngủ vừa mở mắt, ngay lập tức thần giao cách cảm nhìn sang, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Trì Hành.
Hai mắt chạm nhau, tiểu tướng quân tự nhận xấu hổ, mặt hơi nóng lên. Nàng nhanh chóng quay mặt đi, tập trung sự chú ý vào đống củi trên mặt đất, sợ rằng bản thân trong lúc vô tình để lại vết nhơ trong lòng người nào đó là "đến lửa cũng không thắp được".
Thanh Hòa thấy vậy vừa đau lòng vừa buồn cười, nghiêng đầu nhỏ giọng nói: "Thỏ nhỏ A Trì?"
Kêu ai là thỏ nhỏ đấy?
Trì Hành thầm mắng, không chịu thừa nhận mình là "thỏ nhỏ mắt đỏ".
Công sức đã được đền đáp, ngọn lửa liếm đi cái ẩm ướt của củi, ánh sáng màu vàng cam càng lúc càng mãnh liệt, Trì Hành đứng dậy, ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo của tiểu tướng quân, phản chiếu cả những vết bẩn nhỏ xíu dính trên gò má.
Vừa định sờ vào trong tay áo, một chiếc khăn gấm thêu hình hoa lan được đưa đến tay, Thanh Hòa một tay quấn chặt áo lông, nói: "Dùng cái này đi."
Sau khi rời khỏi Thịnh Kinh, Trì Hành đã hao phí bốn năm chiếc khăn gấm của nàng, cho nên lần này không chịu lấy nữa.
Bàn tay ở giữa không trung đã được rút lại, nhét lại khăn vào tay áo, Thanh Hòa lặng lẽ xoa xoa những đầu ngón tay lạnh lẽo của mình, tiến đến gần đống lửa, cố gắng xua tan cái lạnh đang gào thét trong cơ thể.
"Còn nữa không?" Trì Hành chỉ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của mình.
Thanh Hòa cẩn thận nhìn, mỉm cười: "Không còn nữa."
"Vậy là tốt rồi."
Tiểu tướng quân chán nản vươn vai.
Động tác này khiến Thanh Hòa nhớ đến con mèo con mà nàng nuôi trong viện, là con mèo mà A Trì đã tặng cho nàng.
Nghĩ đến đây, nàng cúi đầu cười khẽ.
Trong lúc nhất thời không nói lời nào, hai người bất tri bất giác ngồi bên đống lửa trại, tạo thành hai cái bóng đối nhau.
Trong đêm tối, mưa gió lạnh buốt, đất trời gầm thét, cửa gỗ bị gió thổi va đập kêu ầm ầm, mùi đất nồng nặc bốc lên, cảnh tượng này quả là một trải nghiệm mới lạ đối với người đã quen với cuộc sống xa hoa như các nàng.
"Mưa này kéo tới dữ dội, không biết khi nào mới tạnh."
Nhớ lại lúc đi trời mây mù mịt, cuồn cuộn, Thanh Hòa cau mày, "Chậm nhất cũng phải ngày sau."
"Ngày sau?!" Trì Hành cất cao giọng, giọng nói mang theo trong trẻo réo rắt của riêng người trẻ tuổi, "Đến tận ngày hôm sau, chẳng phải là nói chúng ta phải ở nơi này thêm hai ngày nữa sao?"
"Theo lý mà nói, chính là như thế."
Trì Hành còn trẻ, không được trầm tĩnh ổn trọng như Thẩm Thanh Hòa đã khắc vào xương cốt, tay đỡ trán, hối hận không ngừng: "Sớm biết như thế, ta đã không ham chơi mà nên nhanh chóng lên đường."
"Chơi cũng đã chơi rồi, sao còn phải hối hận? Ra ngoài một chuyến, chưa từng thấy nên muốn thấy, chưa từng chơi nên muốn chơi, không có gì ghê gớm."
"Ta thì không có gì ghê gớm, nhưng tỷ——"
Nàng muốn nói nhưng thân thể này của nàng ấy sao có thể nghỉ ngơi ở nơi quỷ quái này hai ngày, nhưng bốn mắt nhìn nhau, đối diện với ánh mắt sáng ngời mang ý cười của Thẩm Thanh Hòa, lại không thốt ra được nửa lời. Đầu cúi gằm, thở dài một tiếng.
Ngược lại vẻ mặt của người đối diện lại bình thản nhìn nàng gặp khó, Trì Hành nhướng mày, nhớ tới người này cách đó không lâu đã cả gan gọi nàng là "thỏ nhỏ A Trì", sao lại thế được, nàng đường đường là tiểu bá vương Thịnh Kinh, có chút dính líu nào tới con thỏ sao?
"Được nha Uyển Uyển, ta quan tâm đến tỷ, còn tỷ lại xem ta như trò cười."
Thẩm cô nương khi mỉm cười dịu dàng hơn bao giờ hết, "Thì sao nào? Trò cười của người khác tuy buồn cười nhưng lại không thú vị, nhưng trò cười của A Trì..."
Nàng cố ý dừng lại, thu hút ánh mắt tò mò của Trì Hành. Đợi mấy phút mà cũng không thấy nàng ấy nói tiếp, nàng tiến lại gần hỏi: "Như thế nào?"
"Trong sáng, hồn nhiên, khiến lòng người vui vẻ..."
Tiểu tướng quân nghe vậy vui mừng, thầm nghĩ: Uyển Uyển còn biết khen người ta hơn nương.
Nàng nóng lòng muốn làm gì đó để báo đáp khi được nàng ấy "coi trọng", một lúc sau mới lớn tiếng nói: "Ta đi trải "giường", tối nay nhất định phải để tỷ tỷ ngủ một giấc yên ổn."
Thanh Hòa nói "Được", nhân lúc nàng ấy quay đi, liền lấy ra một viên thuốc màu đỏ rực từ túi đeo bên người rồi nuốt xuống.
Nàng sinh ra đã mang độc trong người, nếu không phải năm sáu tuổi may mắn gặp được sư phụ, chỉ sợ còn không biết mẫu thân bị người ta hại chết.
Viên thuốc tan trong miệng, lục phủ ngũ tạng dần dần ấm lên. Là dược có ba phần độc, "Long Viêm Đan" trấn áp hàn độc, không cần thiết thì không nên uống nhiều, xét thấy thể trạng hiện tại của nàng, nhiều nhất chỉ có thể uống thêm mười viên.
Một khi uống quá liều, không chết vì hàn độc thì cũng chết vì hai bên băng lửa dày vò.
Trí giả thiên lự, tất hữu nhất thất [1], nàng thực sự chưa từng nghĩ tới hôm nay lại có thay đổi bất thường. Đại khái điều tốt đẹp duy nhất là nàng có A Trì bên cạnh, có một nơi che mưa chắn gió.
[1]: Nghĩa là bậc trí giả nghĩ ngàn điều, tất cũng có một điều sai, ý chỉ làm người ai cũng có sai sót (Theo trithucvn.co).
Nói là "trải giường chiếu", nhưng cái gọi là "giường" chỉ là một đống cỏ khô.
Để làm ấm cho người nằm trên đó, Trì Hành đã suy nghĩ rất nhiều, thậm chí còn dầm mưa chạy ra ngoài lấy hết trang phục trong thùng xe ra.
May mà nàng biết Thanh Hòa sợ lạnh nên đi đâu cũng mua áo bông mùa đông. Trải từng lớp xong, nàng còn trải thêm một tấm chăn lông lớn, vỗ vỗ tay, quay đầu lại nhìn cô nương đang cầm thủ lô [2] mỉm cười với nàng: "Thanh Hòa tỷ tỷ, tỷ đến xem xem, đã hài lòng chưa? "
[2]: Thủ lô - lò sưởi cầm tay là một dụng cụ làm ấm xách tay của thời cổ đại, gồm 2 phần: thần lò (bên trong đặt than nóng) và quai xách. Vì kích thước nhỏ nên thủ lô rất thuận tiện cho việc bưng bê di chuyển, mang theo bên mình. Người xưa thường mặc áo có ống tay rộng nên đôi khi thủ lô được họ đặt trong tay áo.