Chương 2265 Cái gì?

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Về phần Tiêu Hạo Thiên, Tiêu Phàm đã chữa trị tốt thương thế cho hắn, đi theo Hề Lão trở về, Tiêu Phàm cũng không lo lắng, vốn Tiêu Phàm còn chuẩn bị cho hắn một cái Cửu Phẩm Chiến Hồn, nhưng mà tạm thời vẫn để lại, chờ về sau trở lại Tiêu gia lại tính toán sau. Hề Lão cũng vui vẻ tiếp nhận một lễ này, lần này hắn tổn thất cũng không nhỏ, chí ít tổn thất trăm năm thọ nguyên, nhưng mà Hề Lão cảm thấy cái này rất đáng giá. - Sư tổ, Lăng Vi có một yêu cầu quá đáng. Nhìn thấy Hề Lão chuẩn bị rời đi, Sở Lăng Vi vội vàng thi lễ nói. - Ta biết ngươi muốn nói cái gì, ta có thể đáp ứng, nhưng ta sẽ không ở lại Sở gia Cổ Địa. Hề Lão nhìn Tiêu Phàm, cuối cùng vẫn là gật đầu nói. - Vậy thì cảm ơn sư tổ. Sở Lăng Vi nào sẽ cự tuyệt chứ, cho dù bây giờ nàng đã khôi phục lại Chiến Thánh đỉnh phong, nàng vẫn nhìn không thấu Hề Lão. Hơn nữa biểu hiện hôm nay của Hề Lão, đã đủ để áp đảo tất cả Trưởng Lão Sở gia. - Vậy ta cáo từ, Tiêu Phàm, ngươi sau này có tính toán gì? Hề Lão hỏi. - Nơi này mặc dù phong ấn, nhưng ta cũng muốn bố trí Hồn Giới để đề phòng vạn nhất, Chiến Hồn Đại Lục lớn như vậy, ta cũng chuẩn bị đi xem xét một chút. Tiêu Phàm nhìn phía sau nói. - Ca, muội muốn đi cùng. Tiêu Linh Nhi cũng vội vàng mở miệng nói. Tiêu Phàm mỉm cười, không nói gì thêm, hắn tất nhiên không muốn mang Tiêu Linh Nhi theo, hắn không phải thật sự đi du ngoạn, mà là đi tu luyện, tùy thời đều có thể nguy hiểm tính mạng. So với việc đi theo mình, ở Sở gia Cổ Địa nhất định an toàn hơn nhiều. - Nếu như có thể, ta sẽ để ngươi đi một chuyến Thần Kiếp Chi Địa, ta nghĩ ngươi sẽ thu hoạch được không ít. Hề Lão cười cười, để lại một câu nói liền mang Tiêu Hạo Thiên đi mất không thấy tăm hơi. - Thần Kiếp Chi Địa sao? Tiêu Phàm hơi hơi trầm ngâm, không biết hắn đang suy nghĩ gì. - Phàm Nhi, ngươi nói ngươi sẽ bố trí Hồn Giới, chẳng lẽ ngươi là Hồn Điêu Sư? Sở Lăng Vi đột nhiên hơi hơi kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm nói, nàng phát hiện, nhi tử này của bản thân có rất nhiều khả năng ngoài dự kiến của nàng. - Chẳng lẽ Tu La Điện Chủ là vạn năng sao? Tiêu Linh Nhi cũng kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm. Cũng khó trách nàng kinh ngạc như vậy, tuổi tác của Tiêu Phàm với nàng tương đương nhau, vậy mà không chỉ là cường giả Chiến Thánh cảnh trung kỳ, hơn nữa còn là Cửu Phẩm Luyện Dược Sư, lại còn là một Hồn Điêu Sư. - Hiểu sơ một chút. Tiêu Phàm gật đầu cười một tiếng. - Nếu như cha ngươi ở chỗ này thì tốt quá. Sở Lăng Vi hốc mắt đỏ lên, trong hốc mắt có nước mắt đảo quanh. Tiêu Phàm vỗ vỗ lưng Sở Lăng Vi, an ủi: - Mẹ, mẹ yên tâm, ta nhất định sẽ tìm được cha trở về. - Mẹ chỉ hi vọng huynh muội các ngươi bình an, đây cũng là nguyện vọng của cha ngươi. Nước mắt trong hốc mắt Sở Lăng Vi trong nháy mắt biến mất, mặc dù giọng nói có chút nghẹn ngào, nhưng nàng lại hết sức kiên cường. Tiêu Phàm cùng Tiêu Linh Nhi trầm mặc không nói, bọn hắn cũng không biết an ủi mẹ thế nào, bọn họ sao có thể không muốn cả nhà đoàn tụ chứ? Đột nhiên, Tiêu Phàm giống như nhớ tới cái gì, mở ra bàn tay ra, lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một khối tử sắc ngọc bội: - Mẹ, ngọc bội kia đến cùng có tác dụng gì? - Ngọc bội kia không phải đã cho Sở Lăng Tiêu sao? Tiêu Linh Nhi trong mắt đều là vẻ kinh ngạc, mà Sở Lăng Vi lại không muốn nhìn ngọc bội kia thêm một cái. Tiêu Phàm không giải thích nhiều, ngọc bội đưa cho Sở Lăng Tiêu, chỉ là hắn mô phỏng tử sắc ngọc bội điêu khắc ra mà thôi, bởi vì ẩn chứa Bất Hủ Chi Lực, cho dù bóp nát, cũng có thể trong nháy mắt phục hồi như cũ, cho nên Sở Lăng Tiêu căn bản là nhìn không ra. - Ngọc bội kia, kỳ thật cũng không phải là chìa khoá kho báu. Sở Lăng Vi truyền âm cho Tiêu Phàm. - Cái gì? Tiêu Phàm thiếu chút nữa kêu lên sợ hãi, trong mắt đều là vẻ khó tin, chẳng lẽ tử sắc ngọc bội còn có bí mật lớn gì đó hay sao.