Chương 2266 Cụ thể là cái gì

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Cụ thể là cái gì ta cũng không rõ ràng, ông ngoại ngươi nói, ngọc bội kia có lẽ là một chiếc chìa khoá kho báu, nhưng có thể là một đồ vật khác, ngọc bội kia ngươi cứ giữ lại. Sở Lăng Vi hít sâu một cái nói. Tiêu Phàm gật đầu, nhìn ngọc bội trong tay một cái, trong lòng đang nghĩ, nếu như Sở Lăng Tiêu biết rõ chuyện ngọc bội sẽ có cảm tưởng gì đây? Hắn biết rõ, Sở Lăng Vi chỉ nói cho bản thân, là vì không muốn cho Tiêu Linh Nhi biết việc này, vì chuyện này mà rơi vào nguy hiểm. Đã như vậy, vậy miếng ngọc bội này hắn cũng không có ý định cho Sở Lăng Vi, nếu như Trọc Mệnh Thiên Vĩ lại phá vỡ phong ấn, đến lúc đó lại nghĩ cách. Về phần sử dụng ngọc bội phong ấn lần nữa, Tiêu Phàm cũng không quyết định làm việc này, bởi vì không có ai sẽ nguyện ý hi sinh tính mạng mình đi phong ấn Trọc Mệnh Thiên Vĩ. Cho dù có người nguyện ý, cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc, không được thì vứt bỏ Cổ Địa này là được. Thu hồi ngọc bội, nhìn thấy Tiêu Linh Nhi chu cái miệng nhỏ nhắn, Tiêu Phàm bất đắc dĩ cười một tiếng: - Có vài thứ, muội biết ngược lại không phải là chuyện tốt. - Đúng, ngươi có biết vì sao Đại Trưởng Lão muốn bắt ngươi không? Tiêu Phàm đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói tránh đi. Nghe nói như thế, sắc mặt Sở Lăng Vi cũng trở nên nặng nề, một màn vừa rồi khiến nàng suy ra rất nhiều điều, ở trong mắt Đại Trưởng Lão, chí bảo như Vạn Thánh Dược Các vậy mà không quan trọng bằng Tiêu Linh Nhi, điều này vốn rất quái dị. - Ta cũng không biết. Tiêu Linh Nhi lắc lắc đầu nói, vấn đề này nàng cũng không hiểu, từng ấy năm, Đại Trưởng Lão đối với nàng đều thuận theo, nhưng gần đây lại như biến thành một người khác. - Đúng, những năm gần đây sư tôn vẫn luôn bế quan nghịch vài thứ đồ vật, mấy năm trước ta phát hiện trên mặt sư tôn vô cùng đau nhức, nhìn qua cực kỳ đáng sợ, hơn nữa qua một thời gian lại bị như vậy, ta hỏi sư tôn đến cùng xảy ra chuyện gì nhưng sư tôn đều tránh né. Tiêu Linh Nhi hồi tưởng lại việc những năm gần đây. - Chẳng lẽ là tu luyện công pháp đặc thù? Tiêu Phàm cau mày, nhưng mà hồi tưởng lại, vừa rồi giao thủ với Đại Trưởng Lão, cũng không phát hiện ông ta có công pháp đặc thù gì. - Về chỗ hắn ở không phải sẽ biết rõ sao? Sở Lăng Vi nói ra, liên quan đến an nguy của con gái nàng Tiêu Linh Nhi, nàng cũng không dám khinh thường. - Không cần thiết phải đi, Đại Trưởng Lão làm việc vô cùng cẩn thận, hơn nữa cực kì nhẫn nại, những manh mối kia hắn chắc chắn đã sớm thiêu hủy, chúng ta sẽ không tìm thấy cái gì. Tiêu Phàm lắc đầu. Ngay từ đầu lúc mình và Sở Lăng Tiêu giao phong, Đại Trưởng Lão không giúp cả hai, tận đến lúc Hề Lão thụ thương, Sở Lăng Vi đang đột phá, Đại Trưởng Lão mới nhịn không được ra tay với Tiêu Linh Nhi, điểm này không phải người bình thường có thể làm được. Hơn nữa, Tiêu Phàm tin tưởng, nếu như không phải nhìn thấy mẫu thân hắn Sở Lăng Vi có thể thi triển Huyết Mạch Sinh Tử Ấn, Đại Trưởng Lão đoán chừng còn sẽ tiếp tục ẩn nhẫn. - Vậy làm sao bây giờ? Tiêu Linh Nhi lo lắng nói, đối với sư tôn, nàng có sự kiêng kị phát ra từ nội tâm. - Có phải trên người ngươi có thứ gì rất quan trọng đối với việc ông ta tu luyện công pháp? Tiêu Phàm suy nghĩ một chút nói. - Ta cũng không biết, nhưng mà ta có một bí mật, chỉ có sư tôn biết rõ. Tiêu Linh Nhi lắc đầu, sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng, nói: - Người khác đều chỉ biết ta có một cái Chiến Hồn Ngũ Sắc Linh Nhưỡng đặc thù, lại không ai biết ta còn có một Thần Phẩm Chiến Hồn, Nguyệt Độc Băng Tằm! - Nguyệt Độc Băng Tằm? Hai người Tiêu Phàm cùng Sở Lăng Vi trợn to hai mắt, trong mắt đều là vẻ khó tin. Với tính cách của hai người, cũng không phải kinh ngạc vì Tiêu Linh Nhi nắm giữ Thần Phẩm Chiến Hồn, mà là đơn thuần chỉ là kinh ngạc vì Nguyệt Độc Băng Tằm, bởi vì cái này không phải Thần Phẩm Chiến Hồn bình thường, mà là Thần Phẩm Chiến Hồn cực kỳ hiếm thấy. Tương truyền, nơi ở của Nguyệt Độc Băng Tằm là nguyệt hàn chi địa cực kì lạnh lẽo, vài vạn năm cũng khó gặp, hàn khí nó phun ra nuốt vào liền có thể ăn mòn cường giả Chiến Thần cảnh. Hơn nữa, Nguyệt Độc Băng Tằm còn là Hồn Thú độc nhất trong những Hồn Thú mà bọn họ biết, không phải một trong những. Tiêu Phàm còn đang suy nghĩ, sức mạnh bản thân luyện hóa được kia, có thể tu luyện thành Bách Độc Bất Xâm Chi Thể, nhưng mà hắn biết rõ ở trước mặt Nguyệt Độc Băng Tàm, cái gì Bách Độc Bất Xâm Chi Thể căn bản chính là một chuyện cười. - Mặc dù ta không biết Đại Trưởng Lão làm thế nào để lấy ra Chiến Hồn Nguyệt Độc Băng Tàm, nhưng bây giờ có thể khẳng định, hắn chính là muốn lấy được nó, có lẽ nó hữu dụng với việc tu luyện công pháp của hắn. Tiêu Phàm vô cùng chắc chắn nói. Nhưng trong lòng hắn đang hoài nghi, chẳng lẽ Đại Trưởng Lão giống như hắn, cũng nắm giữ bảo vật Tỏa Hồn Châu? - Rất có khả năng là như vậy, năm đó Sở Lăng Tiêu để Linh Nhi trở thành Dược Nô, Sở Cổ lại ra sức bảo vệ Linh Nhi, lúc ấy ta còn nghi hoặc, hiện tại xem ra, ông ta chính là đang âm mưu đoạt lấy Chiến Hồn Nguyệt Độc Băng Tàm. Sở Lăng Vi cũng khẳng định gật đầu nói. - Nhưng mà nhiều năm như vậy vì sao hắn không động thủ?