Chương 650 Nô tỳ bái kiến Cửu Đế Tử

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Bàn Tử mang theo Tiêu Phàm đi vào một gian biệt viện, mấy nha hoàn lập tức cúi chào, cung kính nói: - Nô tỳ bái kiến Cửu Đế Tử. Bàn Tử khoát khoát tay, sau khi mấy nha hoàn cung kính thối lui, Bàn Tử đẩy cửa gian phòng, lập tức cùng Tiêu Phàm đi vào. Trong phòng tất cả mọi thứ đập vào mắt Tiêu Phàm tầm, gian phòng bố trí vô cùng đơn sơ, chỉ trưng bày một cái bình phong, một cái bàn, vài cái ghế dựa, còn có một chiếc giường lớn. Trên giường có một thân ảnh xinh đẹp đang nằm, chính là Tuyết Lung Giác. Tuyết Lung Giác giống như là đang ngủ, thần sắc yên bình, trên mặt lộ ra tiếu dung, căn bản không giống bộ dáng trúng độc. Trong lòng Tiêu Phàm hơi trầm xuống, đây là lần đầu tiên hắn không nhìn ra triệu chứng của một người bằng mắt thường, phải biết dù là vấn đề nội tại trong cơ thể Hỏa Hoàng và Hướng Vinh, hắn cũng chỉ liếc mắt liền nhìn ra. Đối với người khác, Tiêu Phàm có lẽ vẫn còn kiêng kị, về phần Tuyết Lung Giác, Tiêu Phàm ngược lại không hề suy nghĩ nhiều gì. Chuyển một chiếc ghế đến gần, ngồi ở bên giường, Bàn Tử nhẹ nhàng cầm tay Tuyết Lung Giác đặt trước mặt Tiêu Phàm, Tiêu Phàm ba ngón ấn lên mạch của Tuyết Lung Giác. Một tia Hồn Lực yên lặng rót vào trong cơ thể Tuyết Lung Giác, thẩm thấu vào trong kinh mạch và Hồn Hải. Nhưng điều khiến Tiêu Phàm ngạc nhiên là Hồn Lực thông suốt, căn bản không hề phát hiện ra có chỗ nào bất thường. Càng là như thế, trong lòng Tiêu Phàm càng ngày càng trầm trọng, với cấp bậc Thất Phẩm Luyện Dược Sư của hắn, vậy mà còn không nhìn ra bất cứ vấn đề gì.Thậm chí nếu như không có sự nhắc nhở của Bàn Tử, Tiêu Phàm thật sự không nhìn ra Tuyết Lung Giác đang trúng độc. Nếu như thực sự là trúng độc, vậy cái loại độc này không phải đáng sợ bình thường. Tiêu Phàm cực kỳ không cam lòng, dẫn ra Bạch Thạch cùng lực lượng U Linh Chiến Hồn, trong chớp mắt, Linh Giác Tiêu Phàm tăng cường gấp mười lần, một lần nữa tìm kiếm trong cơ thể Tuyết Lung Giác. Nhưng khiến hắn thất vọng là hiệu quả vẫn như cũ, trong cơ thể Tuyết Lung Giác không hề có cái gì bất thường. - Không đúng. Tiêu Phàm sầm mặt lại, nếu như giải quyết không được vấn đề của Tuyết Lung Giác, Bàn Tử sẽ luôn bị Nam Cung Thiên Dật uy hiếp, chuyện này đối với hắn hay Bàn Tử đều không phải là chuyện tốt. - Lão Tam, thế nào rồi? Bàn Tử lo lắng nói. - Bình thường Tuyết Lung Giác có triệu chứng gì hay không? Trong lòng Tiêu Phàm bất đắc dĩ, nhưng mà hắn không muốn để cho Bàn Tử lo lắng, đành phải hỏi. - Triệu chứng? Bàn Tử cau mày một cái, bắt đầu rơi vào trầm tư, lúc này mới nói: - Lúc trước sau khi rời khỏi Vân Thành, Lung Giác thường xuyên mệt rã rời, ngay từ đầu ta chỉ cho rằng nàng mệt mỏi quá mà thôi, nhưng sau đó mỗi ngày đều ngủ mười canh giờ, ta cảm thấy có gì đó không đúng liềm tìm mấy Luyện Dược Sư đến xem, nhưng căn bản không nhìn xuất ra bất cứ vấn đề gì. - Hai tháng trước, sau khi Lung Giác ngủ rồi cứ như vậy không hề tỉnh lại, thẳng đến hiện tại, hơn nữa điều quái lạ là tu vi của nàng còn đột phá rất nhiều lần, hiện tại đã là Chiến Vương hậu kỳ. Bàn Tử nói xong, ánh mắt nhìn về phía Tuyết Lung Giác lóe qua một tia nhu hòa, chỉ là lúc nghĩ đến Nam Cung Thiên Dật, thần sắc lại trở nên vô cùng băng lãnh. Tiêu Phàm biết rõ, Bàn Tử đoán chừng là hận thấu xương Nam Cung Thiên Dật, nếu như Tuyết Lung Giác không xảy ra chuyện, y đã sớm đấu với Nam Cung Thiên Dật. - Thích ngủ? Đi ngủ còn có thể đột phá? Nghe thấy câu nói của Bàn Tử, Tiêu Phàm vô cùng kinh ngạc, sau đó nhanh chóng tìm tòi bên trong Tu La Truyền Thừa. Đột phá Chiến Hoàng cảnh, ký ức Tu La Truyền Thừa lại được giải không ít phong ấn, chỉ là Tiêu Phàm còn chưa kịp dò xét, hôm nay vừa vặn tìm hiểu một chút nội dung. Thấy Tiêu Phàm ngồi yên không nhúc nhích, Bàn Tử cũng không dám quấy nhiễu, đứng ở một bên lẳng lặng chờ đợi. - Có rồi!