Chương 651 Mỗi đêm

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Trong mắt Tiêu Phàm lóe lên một tia tinh quang, nhưng rất nhanh liền trầm xuống, một tia sát khí lóe lên trong mắt hắn. - Lão Tam, ngươi nhìn ra gì rồi? Bàn Tử trong mắt vui vẻ. - Ân. Tiêu Phàm ngơ ngác gật đầu, cũng không phải là hắn nhìn ra vấn đề của Tuyết Lung Giác, mà là hắn tìm được triệu chứng tương tự từ trong Tu La Truyền Thừa. Không thể không nói, Tu La Truyền Thừa cực kỳ cường đại, nội dung đầy đủ. - Lão Nhị, ta đi trước chuẩn bị một chút, mấy ngày nữa sẽ đến giải độc cho Tuyết Lung Giác. Tiêu Phàm hít sâu một hơi nói. Hắn nói chuẩn bị một chút, chẳng qua chỉ là tùy ý kiếm một cái cớ mà thôi, mặc dù trong lòng hắn đã có tám phần xác định được độc trong người Tuyết Lung Giác. Nhưng hắn căn bản không có cách giải quyết, bởi vì loại độc này là một loại Bát Phẩm Độc Dược, cho dù dùng Long Văn Kim Châm cũng không thể giải được. Cũng khó trách Tiêu Phàm nổi lên sát tâm, không thể không nói, Nam Cung Thiên Dật thực sự hạ thủ được, đem một loại Bát Phẩm Độc Dược dùng trên người một Chiến Vương cảnh, quả thực là dùng dao môt trâu giết gà. Nhưng điều này cũng chứng minh địa vị của Bàn Tử trong lòng Nam Cung Thiên Dật, muốn áp chế Bàn Tử, Nam Cung Thiên Dật không từ bất cứ thủ đoạn nào. - Lão Tam, ngươi không cần gạt ta, loại độc này vô sắc vô vị, căn bản không có cách nào giải trừ. Sắc mặt Bàn Tử trắng bệch, cả người lập tức chán nản hơn rất nhiều. - Nếu như Lung Giác chết, Nam Cung Thiên Dật nhất định phải chôn cùng. Chỉ một lát sau, trong mắt Bàn Tử trong lóe qua một tia tàn nhẫn, cho dù là Nam Cung Thiên Dật tính kế với hắn, hắn cũng không tức giận đến như vậy. - Lão Nhị, việc không hề nghiêm trọng như ngươi tưởng, ngươi ở đây trông nàng, nếu xong nhanh, trời tối ngày mai ta sẽ trở lại, nếu chậm cũng sẽ không vượt qua ba ngày. Con ngươi Tiêu Phàm kiên định nói. - Thực sự? Trên mặt Bàn Tử lại nổi lên ánh mắt chờ mong. - Ta có lúc nào lừa huynh đệ của mình chưa? Tiêu Phàm nhếch miệng cười nói. Nhìn thấy tiếu dung trên mặt Tiêu Phàm, Bàn Tử lập tức cũng thở phào một hơi, nói: - Mỗi đêm, ta sẽ chờ ngươi ở cửa Đông Đế Cung. - Được. Tiêu Phàm gật đầu, hắn quên mất Đế Cung không phải hắn muốn vào thì vào. Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, Bàn Tử mới tiễn Tiêu Phàm rời khỏi Đế Cung. Trên đường, Tiêu Phàm nhíu chặt lông mày, lại không hề thoải mái như lúc trước đó, trong lòng trầm ngâm nói: - Nếu như thực sự là Bát Phẩm Tự Mộng La Sát Phấn, vậy thì có chút phiền phức, loại độc này vô sắc vô vị, trực tiếp tác động lên Hồn Lực và Chiến Hồn, khiến cho người ta lâm vào hôn mê mãi mãi. - Mặc dù chúng ta thấy nàng vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, nhưng Tuyết Lung Giác thực sự đang sống trong một thế giới như mộng ảo khác, cho dù có kích thích như thế nào nàng đều không tỉnh lại, trừ giải dược, không ai có thể đánh thức nàng. Không sai, Tiêu Phàm đoán ra độc trong người Tuyết Lung Giác là gì, chỉ là hắn cũng căn bản không có bất cứ cách gì để giải độc, vì không để Bàn Tử lo lắng, chỉ có thể nghĩ ra một cái cớ. Tự Mộng La Sát Phấn, độc tố Bát Phẩm quỷ dị, có thể khiến cho tu sĩ tiến vào một trạng thái cực kỳ huyền diệu, lúc rơi vào loại trạng thái này, người trúng độc căn bản không phát hiện ra vấn đề gì. Bởi vì ý thức tinh thần của họ vẫn luôn không ngừng lưu chuyển, họ căn bản không biết mình đã rơi vào một mộng cảnh không ngừng. Quỷ dị là ở trong mộng cảnh này, bản thân tu sĩ có thể không ngừng hấp thu linh khí thiên địa, bổ sung cho nhu cầu của bản thân, thậm chí có thể đột phá tu vi. - Tự Mộng La Sát Phấn này, với thực lực của ta bây giờ không thể giải được, chỉ có thể đi thỉnh giáo Hề Lão. Tiêu Phàm hít sâu một hơi nói, xuyên qua bóng đêm đen như mực, nhanh chóng đi về hướng Luyện Dược Sư Công Hội. Lúc Tiêu Phàm chuẩn bị tăng tốc, từng đạo đao khí rét lạnh, đao quang lấp lánh trong hư không, phải trái trước sau, bốn phương tám hướng đều là hàn ý, vô số hàn quang đột nhiên chém về phía hắn.