Chương 684 Chiến Hồn Tam Kiếp

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
Oanh! Trên không trung, kiếm hà bạch sắc cùng kiếm cương huyết sắc xoắn ốc nổ tung lên, hai người Tiêu Phàm cùng Nhất Tử bị một cỗ đại lực chấn bay, miệng hai người thổ huyết không ngừng. - Làm sao có thể, ngươi vậy mà đỡ được một kiếm của ta. Sắc mặt Nhất Tử cứng ngắc. Tam Kiếp Kiếm uy lực vô tận, với một kiếm này, trước kia mọi việc đều thuận lợi, dù là Long Tiêu cũng không dám cùng hắn chính diện giao phong. Nhưng mà Tiêu Phàm chỉ là một Chiến Hoàng cảnh sơ kỳ vậy mà ngăn được một kiếm này, vẻn vẹn chỉ hơi chịu một chút phản phệ mà thôi. Chủ yếu nhất là Tiêu Phàm có vẻ như đến Chiến Hồn còn chưa thi triển ra, vẻn vẹn dựa vào một kiếm, một kiếm vô cùng đáng sợ, tựa như muốn trấn áp Tam Kiếp Kiếm của hắn. Không chỉ trong lòng Nhất Tử không được bình tĩnh, trong lòng Tiêu Phàm cũng vậy, xuất Tu La Tam Kiếm Đệ Nhị Kiếm Đồ Lục, hắn cũng là mọi việc đều thuận lợi, ở Chiến Vương cảnh đã từng giết được Chiến Hoàng cảnh trung kỳ Tần Đao. Nhưng mà hôm nay, vậy mà suýt chút không ngăn trở được một kích của Nhất Tử. - Chiến Hồn Tam Kiếp Kiếm quả nhiên đáng sợ. Tiêu Phàm hít sâu một hơi. Nhất Tử đã cường đại như thế, Đại Long Đại Đế Tử Long Tiêu kia sẽ còn thế nào? Còn có Tiêu U cùng Long Thần kia, đoán chừng cũng không yếu. Tương tự, thực lực Nam Cung Thiên Dật khẳng định cũng chắc chắn mạnh hơn, dù sao Nam Cung Thiên Dật là nhân vật đến Long Tiêu còn phải kiêng kị. Khó trách Bàn Tử nói nhất định phải cẩn thận Nam Cung Thiên Dật, trước đó Tiêu Phàm còn không tin, nhưng mà hiện tại, hắn tin. - Đây mới là kiếm đầu tiên mà thôi, uy lực kiếm thứ hai lại tăng gấp mười lần, ta xem ngươi đón như thế nào! Thấy Tiêu Phàm không để ý tới bản thân, Nhất Tử giận tím mặt. Tam Kiếp Kiếm lần nữa rung động, kiếm thứ hai hắc hiện lên từng đạo quang mang hắc sắc, sau đó dập dờn về tứ phương trời đất, chậm rãi ngưng tụ thành một kiếm võng lớn cực đại. Kiếm võng màu đen to lớn lơ lửng, có vô số tiểu kiếm hắc sắc xuyên toa, sắc bén đến cực điểm, dường như có thể chém giết tất cả. - Nhị Kiếp Sát! Chẳng ai ngờ rằng, Nhị Kiếp Sát không phải một thanh kiếm, mà là một kiếm võng to lớn, một võng kiếm khí phủ trời che đất, một khi túm lại, đoán chừng Chiến Hoàng hậu kỳ cũng cửu tử nhất sinh. Hơn nữa, đây là thực lực Nhất Tử bị áp chế mà thôi, bằng không mà nói, sẽ càng đáng sợ hơn. - Cút! Mắt thấy kiếm võng đen kịt giống như màn trời to lớn từ trên trời giáng xuống, Tiêu Phàm bước chân vừa nhảy, Hồn Lực toàn thân tràn đầy không thôi, giống như sông lớn cuồn cuộn. Kiếm khí đáng sợ rung động chung quanh Tu La Kiếm, hư không cũng bắt đầu rung rung mãnh liệt. - Đây là? Đám người kinh hãi nhìn Tiêu Phàm, những tu sĩ coi là Tiêu Phàm hẳn phải chết không nghi ngờ, tất cả đều mắt trợn tròn, bởi vì Tiêu Phàm chỉ tản ra khí thế, kiếm võng màu đen to lớn kia vậy mà rung động một cái. - Làm sao có thể! Con ngươi Nhị Tử hơi hơi co rụt lại, vừa rồi Tiêu Phàm may mắn sống sót dưới Nhất Kiếp Sát, hắn đã vô cùng ngoài dự liệu, bây giờ lại có thực lực đối kháng Nhị Kiếp Sát. Trốn! Nhị Tử không chút do dự, chân như bôi dầu lao nhanh về vị trí tu sĩ Đại Ly nơi xa. - Muốn trốn? Tàn Diễm! Cửu Phẩm Chiến Hồn Trục Nhật Cung nổi lên trên đỉnh đầu Quan Tiểu Thất, điều động Hồn Lực toàn thân, kéo căng Liệt Nhật Cung, ba mũi tên bám vào hướng về phía Nhị Tử bỏ chạy. Sưu một tiếng, ba mũi tên bắn ra, mũi tên bốc cháy như hỏa diễm, xích hồng vô tận, trong nháy mắt ba mũi tên đã đi tới trước người Nhị Tử. Phốc phốc! Dưới chân hắn Phi Thiên Loan vốn đã tàn phế trực tiếp rớt xuống hư không, lại bị hù chết một phen. Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, đây chính là Thất Phẩm Hồn Thú Phi Thiên Loan, lại bị dọa sợ mất mật. Đệ Nhị Tử cũng chẳng tốt đẹp gì, một tiễn bắn trúng đùi hắn, một tiễn bắn trúng cánh tay phải hắn, một tiễn trí mạng nhất, bắn trúng sau tim hắn. Cũng đúng lúc này, Tiểu Kim phản ứng cực nhanh, xé đầu Phi Thiên Loan ra, lấy ra một Hồn Tinh bạch sắc, trực tiếp nuốt vào. Đám người khóe miệng giật một cái, không ít người hận không thể lập tức làm thịt Tiểu Kim, gia hỏa này lần này nuốt được ba viên Hồn Tinh Thất Phẩm, lại không gặp chướng ngại nào. Tất cả những thứ này cơ hồ phát sinh trong nháy mắt, ánh mắt đám người sau đó lần nữa chuyển hướng sang Tiêu Phàm. Chỉ thấy Tiêu Phàm trở tay dẫn theo trường kiếm, đạp không mà lên, đối mặt kiếm võng to lớn kia, hắn chẳng những không e ngại, ngược lại vượt khó tiến lên. Nếu là người bình thường, mọi người có lẽ tưởng là tự tìm cái chết, nhưng Tiêu Phàm, tu sĩ Đại Ly Đế Triều sớm quen thói ngang ngược càn rỡ của hắn.