Chương 685 Ngừng lại

Thục Kỷ
Nguồn: metruyenhot.me
- Vừa hay thử một lần uy lực Ngũ Thức. Ánh mắt Tiêu Phàm sáng quắc, mắt thấy sắp đụng vào kiếm võng to lớn kia, trong lòng hắn càng thêm lạnh lẽo. - Xem ngươi có chết không! Nhất Tử nhe răng cười một tiếng, con ngươi mang theo hàn ý diệt sát, giống như một hung thú dữ tợn. - Tàn Dương Huyết! Tiêu Phàm nhẹ nhàng phun ra ba chữ, Tu La Kiếm trong tay nhấc lên, vẽ một vòng tròn trước người, một đạo phù quang huyết sắc xuất hiện, chậm rãi khuếch tán thành một vòng tà dương đỏ tươi như máu, yêu diễm đến cực điểm. Một cỗ Sát Ý, Hủy Diệt Chi Ý cùng Khoái Mạn Chi Ý đáng sợ dung nhập trong đó, bên trong tà dương có đường vân du động mà mắt thường bắt không được, đó là khí tức Hồn Văn đặc thù. - Chỉ bằng một kiếm này của ngươi, cũng..? Trong mắt Nhất Tử đều là vẻ khinh thường, chỉ là nói còn chưa dứt lời, con ngươi hắn lập tức teo lại mãnh liệt. Phốc phốc phốc! Kiếm võng to lớn lại bị cái kiếm khí tà dương đỏ tươi kia xé rách. Kiếm võng to lớn tất nhiên đáng sợ, nhưng tà dương kiếm khí càng sắc bén vô cùng. Đáng tiếc, đây vẫn chưa phải điểm dừng mà vẻn vẹn chỉ là bắt đầu, một vòng tà dương kia tiếp tục khuếch tán, trực tiếp bao phủ Nhất Tử ở bên trong. - A ~ Một tiếng kêu to truyền ra, mang theo lệ khí ngập trời, nghe được thanh âm này, đám người toàn thân run lên. Đường đường Chiến Hoàng cảnh, vậy mà kêu thảm như thế, đủ biết đau đớn đáng sợ đến cỡ nào. Chỉ có bản thân Nhất Tử biết rõ đau đớn thế nào, một cỗ lực lượng quỷ dị trực tiếp xuyên qua da tiến vào bên trong, xoắn nát lục phủ ngũ tạng hắn. - Tiêu Phàm quá đáng sợ, thậm chí ngay cả Nhất Tử cũng không phải đối thủ! Người Đại Long Đế Triều trong lòng phát lạnh. - Ta đầu hàng! Nhất Tử rốt cục nhịn không được, dùng hết khí lực toàn thân nổi giận gầm lên một tiếng: - Tiêu Phàm, ta không bằng ngươi, ta hôm nay tới đây chỉ để ngăn cản ngươi, cũng không có lấy tính mạng ngươi, thả ta ra. Đầu hàng? Tiêu Phàm mặt coi thường, thời điểm này đầu hàng, ngươi vừa rồi muốn giết ta chẳng lẽ chỉ là chơi đùa sao? - Ngăn cản ta, không muốn giết ta? Ngươi không cảm thấy lời này buồn cười sao? Không phải ngươi không lấy tính mạng ta, mà là ngươi không có thực lực này! Không thể nói là ngươi nhân từ đối với ta. Tiêu Phàm kém chút bị lời Nhất Tử chọc cho cười. Nhất Tử này da mặt đúng là dày. - Vậy ngươi muốn thế nào? Sắc mặt Nhất Tử cứng ngắc tại chỗ, hắn quả thực không đủ thực lực giết chết Tiêu Phàm, nếu như có thể, cũng không tất yếu phải đợi đến hiện tại. - Ngươi thấy, ta muốn như thế nào? Tiêu Phàm cũng không có thu kiếm, tựa như cũng không muốn lập tức giết Nhất Tử. - Ngươi đừng bức ta, ta còn có Tam Kiếp Sát. Nhất Tử gầm thét một tiếng nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, tựa như muốn liều mạng cùng Tiêu Phàm. - Buộc ngươi thì thế nào? Ta ở đây chờ ngươi thi triển Tam Kiếp Sát! Tiêu Phàm mặt coi thường, thời điểm này uy hiếp ta, còn có tác dụng sao? Con ngươi Nhất Tử cứng ngắc, nếu như có thể, hắn làm sao có thể đợi đến bây giờ mới thi triển chứ? Ngừng lại, Tiêu Phàm lại nói: - Thi triển Nhị Kiếp Sát đã là toàn bộ át chủ bài của ngươi, còn uy hiếp ta, thật coi Tiêu Phàm ta là kẻ ngu hay sao? Nếu như ngươi có thể thi triển, vừa rồi ta đã chết. - Ngươi không phải nói ta muốn như thế nào à? Hiện tại ta có thể nói cho ngươi biết, ta muốn mạng ngươi! Tiêu Phàm cuối cùng thốt ra một đạo thanh âm lạnh lùng, thân ảnh như gió, Tu La Kiếm rung động một cái, Tàn Dương Huyết lập tức bắt đầu cuồng bạo, kiếm khí đáng sợ phá tan Nhất Tử thành từng mảnh. - Dừng tay! Cũng đúng lúc này, một tiếng hét lớn từ đằng xa vang lên, chỉ thấy một đạo chưởng cương bá đạo xông thẳng đến Tiêu Phàm.