Chương 121: Một Kiếm Ngạo Cửu Thiên !
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
" Phật Nộ Hỏa Liên! "
Lời nói vừa dừng, hoa sen rời tay bay lên bầu trời. Kích thước của nó trong nháy mắt tăng vọt trở thành một bông hoa khổng lồ treo giữa trời cao. Bông hoa càng nở càng đẹp nhưng không giống như lần trước, diễn hóa đến khi hoa tàn rồi nổ tung mà bảo trì nguyên dạng ở trạng thái nở rộ.
Trần Minh Quân chứng kiến cảnh này thầm nghĩ, phen này toang rồi!
Hắn vạn vạn không tài nghĩ ra được Ngọc Long lại có thể cùng lúc thi triển ra hai đại chiêu thế này. Một chiêu Liệt Hỏa Thông Thiên đã đủ để khiến cho cả hắn lẫn Lê Ngọc Anh phải toàn lực đối phó, bây giờ lại tới một chiêu Phật Nộ Hỏa Liên....
Đỡ thế nào được?
Ngay trong thời khắc mấu chốt này, trong tầm mắt của Trần Minh Quân bỗng nhiên xuất hiện một người. Người này sống lưng thẳng tắp, tay áo bồng bềnh, toàn thân quần áo trắng như tuyết. Chỉ nhìn từ phía sau cũng đã khiến người ta cảm thấy hắn giống như thần tiên hạ phàm.
" Đồ đệ đần, ngày hôm nay thầy sẽ dạy ngươi một chiêu kiếm thuật. "
Nghe được giọng nói này, Trần Minh Quân đầu tiên hơi sững sờ nhưng ngay sau đấy thì mừng như điên bởi vì giọng nói này chính là của sư phụ hắn.
Hắn vừa mừng vừa sợ hỏi: " Thầy! Sao thầy lại ở đây? "
Sư phụ hắn trả lời, giọng điệu mang theo vẻ lười biếng: " Sư phụ nhà người ta đều đã tự thân xuất mã, ta mà còn lười biếng không tự mình ra tay chẳng phải ngươi sẽ ngỏm sao? "
Nói xong, làm một động tác vươn vai, bẻ cổ, ngáp một cái.
Trần Minh Quân: ".... "
Sư phụ của người ta đều đã xuất mã từ đời nào rồi, sư phụ nhà mình phút thứ chín mươi cộng một mới ra sân lại còn..... vươn vai? Ngáp?
Làm sao cứ cảm thấy người sư phụ này quá không đáng tin?
Nhưng trong lòng bất mãn thì bất mãn, hắn vẫn nịnh nọt: " Thầy quả nhiên giống như tiên nhân từ trong tranh bước ra, vươn vai, bẻ cổ, ngáp ngủ cũng đều đẹp trai, bá khí, ngầu. "
Nói xong còn giơ lên một ngón tay cái tựa như đang tăng thêm uy tín cho câu nói của mình.
Tử Vi: ".... "
Cơm mẹ nấu, thực sự không thể chịu đựng nổi hai thầy trò nhà này mà!
Một tên cuồng tự luyến, tên còn lại mặt dày không biết xấu hổ!
Không được! Quá buồn nôn!
Tử Vi sợ hãi tiếp tục nghe phải mấy câu nói buồn nôn của cả hai thầy trò, quả quyết dùng tay bịt hai tai lại.
......
Sư phụ của Trần Minh Quân nghe vậy, hắn cũng không cười lớn, đầy mặt tự hào như trong tưởng tượng mà thay vào đó là một tiếng thở dài mang theo vẻ bất đắc dĩ.
Hắn nói: " Đồ đệ ngoan, sư phụ số rất khổ a. "
— QUẢNG CÁO —