Chương 122: Chu Lão Đến !
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Động tĩnh ở nơi này quá lớn, thu hút rất nhiều cường giả chạy tới nơi. Đặc biệt là từng tiếng long ngâm vang vọng khắp thiên địa, lại thêm khí tức của Tử Vi Đế Kiếm xuất hiện.
Nhưng khi bọn họ đến, chiến đấu đã sớm kết thúc, chỉ còn lại cảnh hoang tàn khắp nơi.
Lê Ngọc Anh còn ở tại hiện trường, điều này lập tức hấp dẫn sự chú ý của cường giả các phương.
Đối mặt với những ánh mắt mang theo sự chất vấn này, Lê Ngọc Anh lạnh lùng hỏi: " Các ngươi nhìn ta làm gì? "
Giọng điệu này của nàng còn có thể dọa dẫm được bách tính của Đại Lê nhưng đối với những người xuất hiện ở nơi này lại chẳng có tí tác dụng nào. Bởi vì từng người ở đây đều là cường giả bên trong cường giả, địa vị siêu nhiên.
Công chúa của Đại Lê? Xin lỗi, chỉ là một tên hậu bối thôi!
Còn không đáng để bọn hắn để vào mắt.
Một tên tráng hán đầu trọc không kiên nhẫn nói: " Bớt dở thói công chúa đi, bọn ta cần một lời giải thích. "
Những người còn lại cũng đồng loạt giữ im lặng, hiển nhiên có cùng suy nghĩ với người này.
Lê Ngọc Anh giận quá thành cười: " Giải thích? Ta có gì phải giải thích với các ngươi? "
" Ngươi... " Tên tráng hán kia tức giận, đang muốn quát tháo lại bị một vị tuổi tác đã cao lão giả đánh gãy, nói: " Ngọc Anh, nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? "
Lê Ngọc Anh khẽ nhíu mày, nhìn về phía vị lão giả kia tự nhủ từ bé đến lớn tựa như cũng chưa từng gặp qua a, hắn lấy tư cách gì gọi thẳng tên của mình?
Nàng cười lạnh đáp: " Nơi này xảy ra chuyện gì cũng là chuyện của ta, không liên quan đến tiền bối a. "
" Nói nhảm với con nhãi này nhiều thế làm gì? " Tên tráng hán không kiên nhẫn nữa, quát mắng: " Mau nói ra hết cho bổn tọa, nói xem nơi này đã xảy ra chuyện gì? Tử Vi Đế Kiếm đâu rồi? "
Một người nữ cường giả khác cũng không nhẫn nại nữa, nói: " Ban nãy khí tức của Tử Vi Đế Kiếm xuất hiện rất rõ ràng, nơi này còn lưu lại khí tức của Tử Vi Đế Kiếm. Nhị công chúa, ngươi muốn che giấu gì đây? "
" A! Hóa ra các ngươi đều vì Tử Vi Đế Kiếm nên mới đến! " Lê Ngọc Anh làm bộ kinh ngạc nhưng trong lòng thì phỉ nhổ những người thật sự quá không biết xấu hổ.
Nàng cười nói: " Nếu như các vị đều vì Tử Vi Đế Kiếm mà đến vậy thì mời cùng ta đến bảo khố của Đại Lê chiêm ngưỡng. "
Lời này vừa ra, một trận cười vang theo đó mà vang lên.
Một người cường giả đầu đội mũ rộng vành, khuôn mặt bị mặt nạ che giấu, giọng điệu tràn đầy sự giễu cợt nói: " Ngươi coi bọn ta đều là đồ đần a? Đại Lê các ngươi bất lực, làm thất lạc Tử Vi Đế Kiếm. "
" Đến bảo khố của Đại Lê chiêm ngưỡng? Buồn cười! "
" Nói nhảm nhiều làm gì, đem nàng bắt lại sau đó tra hỏi chẳng phải là được rồi sao? " Một tên cường giả đeo mặt nạ khác nổi lên tà tâm nhưng ngoài miệng vẫn vì đại cục.
Nhị công chúa mặt đẹp, dáng người lại càng đẹp a!
Lời này lập tức khiến cho mấy người nữ cường giả quăng tới ánh mắt khinh bỉ.
Làm như ở đây không ai biết ý đồ thực sự của ngươi là gì ấy!
— QUẢNG CÁO —